Rất nhanh Ôn Hinh Nhã liền nhớ rõ mười người, cũng có chút hiểu biết về thân phận của bọn họ, có người từ nhỏ đã lớn lên cùng với Từ Thần Vũ ở trong đại viện, có vài người là cô chủ cậu chủ nhà giàu, nhưng cũng đều là gia thế hơn người.
Nụ cười trên mặt Từ Thần Vũ sáng lạn lóe mù mắt chó của đám người, mọi người mơ hồ nhìn ra một chút chuyện, đương nhiên càng thêm thân thiện với Ôn Hinh Nhã.
cậu Từ cầm microphone gào lên: “Hinh Nhã mới vừa trở lại nhà họ Ôn, về sau mong mọi người chăm sóc Hinh Nhã nhiều hơn, Từ Nhị tôi rất cảm ơn!”
Mọi người sôi nổi khen ngợi.
Bởi vì thân phận của Ôn Hinh Nhã đặc biệt, cô vẫn luôn không vào được cánh cửa của giới này, hiện giờ nhờ cậu Từ giúp cô thuận lợi tiến vào vòng, trong lòng cô tràn ngập cảm kích đối với Từ Nhị.
“Tôi nói này, có phải người đến trễ nên bị phạt ba ly rượu không, làm cậu Từ của chúng ta khổ sở đợi nửa ngày, vẫn luôn ngồi một bên uống rượu sầu não, có phải nên phạt không?” Hàn Mặc Phong lấy ba cốc chân dài, đổ rượu vang đỏ vào đầy ba ly.
“Này, Hàn Mặc Phong, có phải cậu cố ý khó xử Hinh Nhã không? Cô ấy lần đầu tiên tham gia tiệc của chúng ta, lại là con gái làm sao có thể phạt tàn nhẫn vậy được.” Cô gái ngồi bên cạnh Ôn Hinh Nhã bất mãn nhìn Hàn Mặc Phong.
Người nói giúp cô là Chu Thiên Du, lúc trước khi tự giới thiệu đã tràn ngập thiện ý với cô, Ôn Hinh Nhã cũng nhìn ra cô gái này thông minh xinh đẹp, hơn nữa ánh mắt sạch sẽ, khí chất mang theo hơi thở trong lành, làm cô rất có thiện cảm.
Nhà họ Chu là gia đình làm chính trị, nhưng ông ngoại Chu Thiên Du lại là dòng dõi quân chính, mặc dù không hiển hách như nhà họ Từ, nhưng cũng không phải nhỏ bé, coi như lớn lên cùng Từ Thần Vũ, Chu Thiên Du học chuyên ngành ngôn ngữ, đời trước trước khi Từ Thần Vũ bị bỏ tù, Chu Thiên Du đã trở thành một cán bộ ngoại giao vô cùng ghê gớm.
“Đúng vậy, Hinh Nhã là con gái, sao có thể phạt nặng như vậy, rốt cuộc cậu có biết thương hương tiếc ngọc không hả!” cậu Từ duỗi chân đá Hàn Mặc Phong.
Hàn Mặc Phong cười nói: “Mình không biết thương hương tiếc ngọc, nhưng cậu Từ hiểu nhất, không bằng cậu Từ liền anh hùng cứu mỹ nhân đi, uống lên ba ly rượu này thay cho Hinh Nhã.”
“Không được, nếu cậu Từ uống thay Hinh Nhã thì không thể chỉ phạt ba ly, phải phạt sáu ly như vậy mới công bằng, mọi người nói có phải không?”
“Không chỉ phạt sáu ly, còn phải đích thân Hinh Nhã rót rượu mới có thành ý!”
“Không tính rượu vang, rượu trắng mới được.”
Nhất thời mọi người ầm ĩ, thoáng cái không khí phong bao náo nhiệt hẳn lên.
Tửu lượng của Ôn Hinh Nhã không thấp, mấy ly rượu vang đỏ này còn không đáng bỏ trong mắt, nhưng bị mọi người ồn ào như vậy, giống như giữa cô và Từ Thần Vũ có gì đó, không khỏi làm cô dở khóc dở cười.
“Giả vờ không biết uống rượu cái gì, không phải trước kia cô là con bé trà trộn đầu đường xó chợ sao? Tôi nghe nói mấy con bé nổi loạn không chỉ biết mắng chửi người, biết đánh nhau, gây chuyện, hút thuốc, còn biết uống rượu nữa, sao có vài ly rượu đã làm khó cô rồi?” Mọi người đang ồn ào vui vẻ, một giọng nói không hài hòa mang theo vẻ chanh chua và cay nghiệt đột ngột vang lên.
1: Mỗi người cực phẩm, đều có cuộc đời cực phẩm
Mọi người đều sửng sốt, Chu Thiên Du vội vàng nói: “Vũ Thiến, khi nào thì Hinh Nhã nói không biết uống rượu, mọi người đang chơi vui vẻ, cô cần gì phải nói khó nghe như thế.” Nói xong lại kéo tay Ôn Hinh Nhã nói: “Từ trước đến nay Vũ Thiến nói chuyện không dễ nghe lắm, cô đừng để trong lòng.”
Ôn Hinh Nhã rất cảm kích Chu Thiên Du chịu cho cô mặt mũi, gật gật đầu không nói gì.
Giang Vũ Thiến không phục trừng mắt với Chu Thiên Du: “Sao tôi nói chuyện khó nghe chứ, tôi chỉ nói thật nói thẳng mà thôi, chẳng lẽ cô ta còn có thể phủ nhận trước kia mình không phải đứa con gái nổi loạn trà trộn đầu đường à?”
Từ Thần Vũ tức giận cầm lấy ly rượu trên bàn rót vào miệng: “Hinh Nhã vui vẻ giả vờ không biết uống rượu, tôi vui vẻ uống rượu thay Hinh Nhã thì thế nào, liên quan gì đến cô, đồ lắm chuyện.”