Cô vội vàng thay một chiếc váy màu xanh, phần cổ được viền trắng rất quyến rũ kéo dài xuống, nổi bật lên sự tươi đẹp trẻ trung của cô, giữa mày mang theo một chút trẻ con.
Tùy tiện phối với một bộ trang sức bằng ngọc trai hồng, rồi cầm lấy túi ra cửa.
“Buổi tối còn muốn đi ra ngoài à?” Ông cụ Mạc ngồi trong phòng khách xem TV, nhìn thấy cô ăn mặc xinh đẹp, trong tay còn cầm túi thì quan tâm hỏi.
Ôn Hinh Nhã gật đầu: “Vâng ạ, một người bạn ăn sinh nhật, tụ tập ở Cửu Trọng Thiên, mời con cùng qua đó.”
Ông cụ Mạc vẫn rất yên tâm về cô, cũng không lo lắng buổi tối cô đến nơi không đứng đắn: “Để ông bảo bác Trương đưa con qua đó.”
“Cảm ơn ông ngoại ạ!” Ở nơi này rất thoải mái, có điều gọi xe không tiện, hiện giờ cô vẫn chưa thành niên, chưa thể lấy bằng lái xe, mặc dù không phải không thể lấy bằng lái xe của người khác, nhưng thân phận của cô khác biệt, hiện giờ mới trở về nhà họ Ôn không bao lâu, bao nhiêu ánh mắt đều đặt lên người cô, bây giờ cô đang đứng trên đầu sóng ngọn gió trong giới, nhỡ đâu bị người biết, nháo đến chỗ truyền thông, ý nghĩa sẽ không giống vậy nữa.
Cửu Trọng Thiên là hội sở giải trí cao cấp của giới thượng lưu, không có một chút thân phận và địa vị thì đừng nghĩ vào được, cho dù có thân phận địa vị, còn phải phân chia cấp bậc! Cửu Trọng Thiên có chín cấp bậc! Nơi đó có nhân vật nổi tiếng trong thương giới, quan lớn chính phủ, còn có một vài người nhà giàu kín tiếng.
Bác Trương đưa Ôn Hinh Nhã tới Cửu Trọng Thiên, Cửu Trọng Thiên có chế độ hội viên, không có thẻ hội viên không cho phép đi vào, trừ phi là được người khác mang vào.
Ôn Hinh Nhã gọi điện cho Từ Thần Vũ, điện thoại nhanh chóng được nhận, Ôn Hinh Nhã lập tức nói: “Tôi ở cửa Cửu Trọng Thiên, không có thẻ hội viên không thể đi vào, anh ra đón tôi đi.”
Từ Thần Vũ ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại, vội vàng nói: “Cô chờ tôi một lúc, tôi lập tức tới đón cô.” Vừa nói vừa như một cơn gió chạy ra khỏi phòng bao.
Người trong phòng đều bị hành vi một hồi nắng một hồi mưa của Từ Thần Vũ làm cho mờ mịt: “Hôm nay Từ Nhị làm sao vậy, vừa rồi luôn ngồi một bên uống rượu giải sầu, nào có dáng vẻ của thọ tinh, lúc này lại giống như một cơn gió ấy.”
Hà Mặc Phong suy đoán: “Có lẽ là có bạn tới!”
Đang nói giỡn, liền thấy Từ Thần Vũ dẫn một cô gái khí chất thanh nhã, mang theo hơi thở tươi mới vào phòng, cô gái kia mặc chiếc váy mới nhất của cửa hàng Saint Roland dưới trướng Ôn Thị, cổ áo mô phỏng Hán phục, viền trắng xinh đẹp từ cổ áo uyển chuyển kéo dài xuống rồi thắt ở phần eo.
Từ Nhị nhướng mày mang theo sự vui vẻ, kéo Ôn Hinh Nhã tới giới thiệu: “Đây là bạn tôi, Ôn Hinh Nhã.”
Vừa dứt lời, có thể tưởng tượng được lời của cậu Từ khiến bao nhiêu người kinh ngạc, vừa rồi cậu Từ còn vì Ôn Hinh Nhã mà đến con gái cũng đánh, hiện tại Ôn Hinh Nhã thật sự xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Càng khiến cho mọi người sợ hãi chính là Ôn Hinh Nhã này thật sự là Ôn Hinh Nhã bọn họ từng nghe qua sao? Cái gì mà thô bỉ, cái gì mà thô lỗ đanh đá, căn bản hoàn toàn không dính dáng đến cô gái trước mặt này mà!
Khóe môi Ôn Hinh Nhã hiện lên nụ cười: “Chào mọi người!”
Hàn Mặc Phong tương đối bình tĩnh, vội vàng tự giới thiệu: “Tôi là Hàn Mặc Phong, bạn của Từ Nhị.”
Ông cụ Hàn đã từng là chính ủy của ông cụ Từ, từ trước đến nay quan hệ của nhà họ Hàn và nhà họ Từ rất khăng khít, đời trước Hàn Mặc Phong bởi vì Từ Thần Vũ mà vô cùng chán ghét cô, thậm chí vì Từ Thần Vũ mà từng mắng cô rất nhiều lần, Từ Thần Vũ cũng vì cô mà trở mặt thành thù với Hàn Mặc Phong, sau đó Từ Thần Vũ bị bỏ tù, Hàn Mặc Phong tới gặp cô, cho cô một bạt tai, sau đó thì cô chưa từng gặp lại anh ta nữa.
2: Giả vờ không biết uống rượu cái gì
“Chào anh!” Ôn Hinh Nhã khách sáo chào hỏi, thật ra Ôn Hinh Nhã cũng không ghét Hàn Mặc Phong, bởi vì anh ta thật lòng tốt với Từ Thần Vũ, chỗ nào cũng suy nghĩ cho Từ Thần Vũ, cho dù Từ Thần Vũ trở mặt thành thù với anh ta, anh ta cũng không hề từ bỏ Từ Thần Vũ, đối với một người bạn trung thành như vậy, trong lòng cô rất khâm phục.
Hàn Mặc Phong mở đầu, mọi người sôi nổi tự giới thiệu.