⬅ Trước Tiếp ➡
 
Hàn Mặc Phong nhìn di động trong tay anh ta, đôi mắt loe lóe, thế mà lại ném di động đi, là ai trêu chọc cậu ta vậy: “Sao di động lại thế này?”
 
Từ Thần Vũ không chút để ý bỏ di động vào túi: “Không cẩn thận làm rơi.”
 
Đương nhiên Hàn Mặc Phong không tin, từ lần trước sau khi trở về từ sân bay, Từ Nhị giống như biến thành người khác, rất ít quậy với đám ăn chơi trác táng kia, người nhà họ Từ mừng rỡ cả ngày ở nhà thắp hương cảm tạ tổ tiên.
 
Vốn dĩ Hàn Mặc Phong cho rằng Từ Thần Vũ thích cô gái nhà nào, ai biết lâu vậy rồi cũng không thấy bên người anh ta xuất hiện cô gái thầm thương nào, càng không thấy anh ta xum xoe với cô gái nào.
 
Từ Thần Vũ và Hàn Mặc Phong cùng nhau về phòng bao, mọi người trong phòng đang nói chuyện phiếm.
 
“Không biết cô chủ chân chính của nhà họ Ôn kia là dạng người gì, thật đáng tiếc cho Hạ Như Nhã, lúc trước tôi từng thấy cô ấy trong giới, lớn lên rất đẹp và dịu dàng, khí chất cũng rất cao quý ưu nhã, hiếm nhất chính là lòng dạ cô ấy đơn thuần.”
 
“Tôi nghe nói lúc trước cô cả nhà họ Ôn là đứa con gái trà trộn đầu đường xó chợ, đến cả cấp hai cũng không học, sau khi được đón về nhà họ Ôn, hành vi thô lỗ, mở miệng là nói lời bẩn thỉu, một lời không hợp liền vung tay đánh nhau, quả thật giống người đàn bà đanh đá trên đường, người nhà họ Ôn sợ cô ta làm mất mặt nên muốn đưa cô ta ra nước ngoài, kết quả ông cụ Ôn không đồng ý, cuối cùng đưa cô ta đến nhà ông ngoại là nhà ông cụ Mạc.”
 
“Tám phần là nhà họ Ôn không thừa nhận đứa cháu gái này, nếu không thì không có khả năng cô Ôn kia đã tìm được gần hai tháng mà không tuyên bố với bên ngoài.”
 
“Đó là đương nhiên, chẳng qua chỉ là một con gà rừng bay lên cành cao, cho dù vào tổ phượng hoàng cũng không biến thành phượng hoàng được…”
 
“Cô nói cái gì, có gan thì lặp lại lần nữa.” Từ Thần Vũ vọt vào phòng, duỗi tay giữ lấy cô gái nói chuyện kia, vung tay tát một cái lên mặt cô ta.
 
“Từ Nhị, cậu làm gì thế, cô ấy đắc tội cậu chỗ này, sao cậu lại động thủ đánh người.” Hàn Mặc Phong vội vàng đi lên kéo anh ta.
 
Trong đầu Từ Thần Vũ đều là ba chữ ‘con gà rừng’, nào chịu nghe khuyên nhủ, duỗi chân ra tàn nhẫn đá cô gái kia một cái: “Ôn Hinh Nhã là gà rừng, vậy cô là cái gì, đến xách giày cho cô ấy cô cũng không xứng.”
 
Lúc này Hàn Mặc Phong mới hiểu được Từ Nhị nổi giận là bởi vì Ôn Hinh Nhã, cô chủ nhà họ Ôn vừa mới tìm về kia, nhưng quái lạ… Khi nào thì Từ Nhị quen biết Ôn Hinh Nhã, chẳng lẽ người Từ Nhị thích chính là Ôn Hinh Nhã?
 
Mọi người vội vàng khuyên nhủ: “Từ Nhị, Nhược Nhân không biết cô cả nhà họ Ôn là bạn của cậu, cô ấy nói hươu nói vượn, cậu không cần để ý, hôm nay sinh nhật cậu hẳn là nên vui vẻ có phải không, đừng vì một việc nhỏ mà ầm ĩ không vui.”
 
Từ Thân Vũ cáu kỉnh tiến lên, cơ thể bị người kéo lại, anh ta lại duỗi chân ra đá cô ta một cái nữa: “Cô cút cho tôi, bà tám chết tiệt, ba hoa.”
 
Khương Nhược Nhân được nuông chiều từ bé, nào đã từng bị người đánh, còn nhục nhã như vậy, lập tức che mặt khóc lóc chạy ra khỏi phòng.
 
Sau khi cô ta rời đi, không khí trong phòng cũng hòa hoãn xuống.
 
Từ Thần Vũ lại rầu rĩ không vui, trong lòng hụt hẫng, không phải lần đầu tiên anh ta nghe thấy người khác nói chuyện của Ôn Hinh Nhã, thế anh ta mới biết vì sao cô luôn nỗ lực như vậy, bởi vì cô không nỗ lực sẽ bị tất cả mọi người phủ định, hóa ra… Mọi thứ anh ta có được đều không phải hiển nhiên, chỉ là anh ta may mắn hơn cô mà thôi, anh ta có một gia đình hạnh phúc, mà cô, dù thế nào cũng đều phải dựa vào chính mình để tranh thủ cơ hội cho bản thân.
 
Nghĩ như vậy, Từ Thần Vũ lại nghĩ đến lời Ôn Hinh Nhã nói, bây giờ đã không còn tức giận nữa.
 
…….
1: Giả vờ không biết uống rượu cái gì
 
Sau khi Từ Thần Vũ ngắt máy với Ôn Hinh Nhã, Ôn Hinh Nhã vội vàng giở lịch xem ngày, hôm nay là ngày 15 tháng 5, quả nhiên là sinh nhật Từ Thần Vũ.
 
⬅ Trước Tiếp ➡