⬅ Trước Tiếp ➡
Biểu cảm Tư Diệc Diễm vừa lạnh lùng vừa mang theo nụ cười châm biếm, cô gái này biết cái gì gọi là quyết định không hối hận, nên cho rằng mình chưa bỏ cờ xuống thì là chưa quyết định, nào ngờ trên bàn cờ chỉ cần di chuyển đã tính là quyết định, phẩm chất chơi cờ như vậy thật người khác cười chê, nhưng mà hành vi ăn vạ này lại rất ngây thơ, cũng hết sức thú vị: "Ừ, là một nước cờ hay, chỉ cần tôi bỏ qua một con này, vậy thiên hạ sẽ là của em."
Ôn Hinh Nhã vui vẻ thu tay lại, quyết định không hối hận, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó hỏi lại: "Vậy nếu như anh để ý thì sao?"
"Nếu như để ý đến....." Tư Diệc Diễm mỉm cười nhìn cô, ngón tay nhẹ nhàng chỉ vị trí cạnh cờ của cô.
Ôn Hinh Nhã nhìn lại, cờ đen của cô bị giết một mảnh lớn, cô cầm lại quân cờ vừa rồi: "Anh vậy mà chơi đánh lạc hướng."
Tư Diệc Diễm nhìn dáng vẻ tức giận của cô, trong mắt tràn đầy ý cười, cầm cờ trắng, đặt xuống chỗ khác.
Ôn Hinh Nhã vui vẻ nhìn cờ trên bàn cờ, vui mừng như trúng độc đắc, cầm cờ đen theo sau: "Bước tiếp theo phải đi như thế nào?"
Tư Diệc Diễm nhìn cô, không nói chuyện.
Ôn Hinh Nhã đỏ mặt đặt cờ lên bàn cờ, lại lặng lẽ giương mắt nhìn vẻ mặt của anh, nhìn thấy anh khẽ nhíu mày, cô vui vẻ rút tay về, tự nhận là nước cờ tốt.
Cô nghĩ hành động của bản thân vô cùng kín đáo, lại không biết mọi hành động của cô đều bị Tư Diệc Diễm nhìn thấy, hơn nữa vô cùng phối hợp với cô, cờ đen đặt xuống, lập tức thua cả bàn cờ.
Ôn Hinh Nhã nhìn cờ đen thua thảm bại trên bàn cờ, lập tức hiểu được bản thân bị lừa liền tức giận nói: "Anh cố ý."
Tư Diệc Diễm cười nói: "Cái này gọi là gậy ông đập lưng ông, chơi cờ như bày binh bố trận, binh bất yếm trá, em không thể không phòng."
Ôn Hinh Nhã uể oải không ngừng, lúc trước anh cố ý chỉ điểm cho cô, thật ra là để lúc cô thả lỏng cảnh giác mới bắt cô lại: "Thật gian xảo."
Lúc này, mẹ Hà dẫn Khâu Dật Phàm và Âu Dương Phong vào phòng khách.
Ôn Hinh Nhã cười đi qua, dẫn bọn họ ngồi xuống bàn trà bên gốc cây lim: "Luật sư Khâu, Âu Dương Phong, mời ngồi."
Tư Diệc Diễm nhìn hành động của cô lập tức hiểu được cô có chuyện muốn nói, hơn nữa không hy vọng có người ngoài ở đây, anh giương mắt đánh giá Âu Dương Phong, nhìn dáng vẻ của anh ta có vẻ như khoảng tầm hai lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng người thẳng, tuy mặt mũi hơi bầm dập nhưng vẫn có thể nhìn ra diện mạo tuấn tú của anh ta, từ khi nào bên cạnh người của anh lại có một người đàn ông trưởng thành như vậy rồi?
Tư Diệc Diễm chậm rãi sắp xếp lại quân cờ trên bàn cờ, xong xuôi mới xoay người đi vào hậu viện.
2: Nước cờ đánh lạc hướng Ôn Hinh Nhã nhẹ nhàng pha trà, đưa cho Khâu Dật Phàm và Âu Dương Phong mỗi người một tách.
Âu Dương Phong bị thanh danh cao quý của nhà họ Mạc làm chấn kinh, lúc anh ở bệnh viện đã âm thầm điều tra thân phận của Ôn Hinh Nhã, biết cô là cô chủ mất tích mười lăm năm của nhà họ Ôn, mới trở về nhà họ Ôn không lâu, hiện nay đang ở nhà ông ngoại Mạc Tiên Kỳ.
Mặc dù sớm biết thân phận cô không đơn giản, nhưng không nghĩ tới kết quả điều tra lại khiến người ta kinh ngạc như vậy.
Khâu Dật Phàm nhấp một ngụm trà, cầm một tập công văn chứa bản thỏa thuận và cả thẻ ngân hàng đưa cho Ôn Hinh Nhã: "May mắn hoàn thành, mọi thứ đã làm thỏa đáng."
Ôn Hinh Nhã tùy ý cầm lấy, nhân tiện nói: "Luật sư Khâu làm việc đương nhiên tôi yên tâm, tôi để anh làm việc này quả thật có chút đại tài tiểu dụng."
Khâu Dật Phàm cười nói: "Việc của thân chủ không phân biệt lớn nhỏ, đây là điều cơ bản nhất trong nghề luật sư."
Ôn Hinh Nhã vừa lòng cười cười: "Tôi muốn luật sư Khâu làm luật sư riêng của tôi, không biết ý luật sư như thế nào?"
Khâu Dật Phàm nói: "Tôi là luật sư riêng của ông ngoại và mẹ cô, nếu cô Ôn đã yêu cầu, tôi đương nhiên sẽ không phản đối."
Ôn Hinh Nhã nâng tách trà hướng về phía Khâu Dật Phàm nói: "Hợp tác vui vẻ!"
Khâu Dật Phàm nói: "Hợp tác vui vẻ!"
Ôn Hinh Nhã nhìn sang Âu Dương Phong nói: "Tôi đang muốn mở một công ty đầu tư, anh đã có kinh nghiệm về phương diện này, anh dự tính đại khái cần bao nhiêu?"
Ý tưởng mở công ty đầu tư của Ôn Hinh Nhã xuất hiện từ lúc gặp được Âu Dương Phong, sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô nghĩ đầu tiên là tiền đến phải nhanh, tiếp theo là nguồn vốn đa dạng, phải biết mạo hiểm, kinh tế thị trường trước giờ luôn thay đổi, sẽ là cơ hội tốt để cô mài giũa, để cho cô có thể nhanh chóng nắm giữ lĩnh vực buôn bán này, có thiên tài tài chính Âu Dương Phong giúp đỡ, cô cũng không cần lo lắng.
Đương nhiên quan trọng hơn là, một khi công ty đầu tư được thành lập, có nghĩa trong tương lai, công ty sẽ hợp tác lợi ích với nhiều tập đoàn và công ty tư nhân, như vậy mạng lưới quan hệ của cô sẽ giúp cô vững chân trên con đường tư sản.
Nói là công ty đầu tư, nhưng thực chất là giúp cô tích trữ tiền bạc.
Dường như Âu Dương Phong cũng không ngoài ý muốn, nhưng lại kinh ngạc với sự quyết đoán của cô: "Cô dự tính đối tượng công ty là những ai?"
Đôi mắt Ôn Hinh Nhã đột nhiên tỏa sáng rực rỡ nói: "Xí nghiệp trong và ngoài nước, tài phiệt nổi tiếng, tư nhân giàu có, tài khoản tư nhân."
Ngay từ đầu, cô đã định hướng công ty sẽ giống như công ty đầu tư của Âu Dương Phong mười năm sau ở kiếp trước, có mục tiêu phát triển, cô tin tưởng con đường này sẽ ngày càng chắc chắn.
Âu Dương Phong khiếp sợ vì dã tâm của cô: "Tính ước chừng cũng cần ít nhất hai nghìn vạn."
Ôn Hinh Nhã nhíu mi, cô mới trở lại nhà họ Ôn không lâu, trong tay chỉ có phí sinh hoạt mười lăm năm ba cô đưa, ước chừng có năm trăm vạn, so với hai nghìn vạn thì còn kém xa, mà ông ngoại cô thân phận cao quý, hai nghìn vạn đối với ông tự nhiên là con số nhỏ, nhưng chút tiền này lại đổi từ đồ cổ trong nhà, cô lập tức cảm thấy đau lòng.
Chẳng lẽ cô phải quay về xin ông nội?
Lúc trước cô dường như là bị rời khỏi nhà họ Ôn, trong lòng ông nội mang áy náy đối với cô, nếu cô mở miệng, tất nhiên ông nội sẽ đồng ý, nhưng cô không muốn công ty đầu tư của cô nhận ánh sáng từ ông.
Âu Dương Phong cũng đoán được cô đang lo lắng về mặt tài chính, anh không cho rằng Ôn Hinh Nhã cô có nhiều tiền như vậy, tuy cô là cô chủ nhà họ Ôn, nhưng mà là mới trở về nhà họ Ôn, căn cơ ở nhà họ Ôn không sâu, trong lúc nhất thời muốn có hai nghìn vạn vẫn có chút khó khăn.
1: Thành lập công ty đầu tư Khâu Dật Phàm bị sự gan dạ và ánh mắt sáng suốt của cô làm cho khiếp sợ, càng cảm thấy phục cô hơn, phố Wall ở nước M, có vô số công ty đầu tư lớn nhỏ, quả thật là đoán như máy, theo thống kê, số lượng giao dịch tài chính thành công hàng ngày ở phố Wall đạt đến hai trăm triệu đô la.
Mà trong nước, những năm gần đây, khoản đầu tư lại bắt đầu xuống dốc, có điều đại đa số đều nâng đỡ cho công ty cố vấn, từ làm người cố vấn công ty đầu tư, phần lớn đều trao quyền cho công ty đầu tư nước ngoài, khiến phần lớn khách hàng chính là khách nước ngoài.
Ôn Hinh Nhã đề nghị mở công ty đầu tư, không phải là tâm huyết dâng trào, anh từng điều tra qua Âu Dương Phong, biết anh là thiên tài tài chính tốt nghiệp học viện hoàng gia Anh, ba năm làm nghiên cứu sinh đến bác sĩ, sau khi về nước mở công ty đầu tư với bạn mình, công ty được thành lập hai năm cũng có tiền đồ, nhưng lại bị người khác lợi dụng công ty đầu tư để rửa tiền mà thân bại danh liệt, vừa mới ra tù.
Có được một bị thiên tài tài chính như vậy, cũng khó trách Ôn Hinh Nhã nảy sinh ý tưởng thành lập công ty đầu tư.
Mở công ty đầu tư, tuyệt đối... có tương lai.
⬅ Trước Tiếp ➡