⬅ Trước Tiếp ➡
Ông cụ Mạc vội vàng pha trò nói: "Ông chỉ nói đùa thôi, cháu quan tâm đến sức khỏe của ông, ông còn mừng không kịp, làm gì chê cháu nói nhiều chứ."
Lúc này Ôn Hinh Nhã mới tha cho ông: "Ông ngoại, ông tìm luật sư đáng tin giúp cháu đi! Cháu có chuyện cần làm."
Âu Dương Phong nợ ngân hàng Địa Hạ, cô không tiện ra mặt, tốt nhất là giao cho luật sư làm, như vậy càng có tác dụng hơn, tránh sau này rước phiền phức vào người, với địa vị hiện tại của ông ngoại, đương nhiên quen biết một số luật sư lợi hại.
Tuy ông cụ Mạc lấy làm lạ nhưng cũng không hỏi nhiều: "Luật sư riêng của ông và mẹ cháu đều cùng một người, người này rất đáng tin, cháu có chuyện có thể giao cho anh ta xử lý, để một lát nữa ông gọi cho anh ta, bảo anh ta qua gặp cháu."
Ôn Hinh Nhã vui vẻ nói: "Cảm ơn ông ngoại!"
Trở lại nhà họ Mạc, nhìn thấy Tư Diệc Diễm đang nói chuyện với một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt đoan chính hòa nhã, Ôn Hinh Nhã suy đoán người đàn ông này chính là luật sư mà ông ngoại nói.
Như dự đoán, sau khi người đàn ông mặc âu phục nhìn thấy Ôn Hinh Nhã liền đứng lên: "Cô Ôn, chào cô, tôi là "Luật sư Siêu phàm", Khâu Dật Phàm, kiêm luật sư riêng của ông cụ Mạc và cô Mạc, cô có chuyện gì có thể nói trực tiếp với tôi." Nói xong anh ta liền vươn tay đưa danh thiếp cho cô.
Ôn Hinh Nhã nhận bằng hai tay: "Chào luật sư Khâu, trước mắt tôi có một chuyện muốn nhờ anh làm."
Khâu Dật Phàm nghiêm túc nói: "Sẵn sàng vì cô Ôn cống hiến hết sức lực."
Ôn Hinh Nhã nhìn sang Tư Diệc Diễm.
Tư Diệc Diễm liền hiểu ý của cô, hờ hững đứng lên nói: "Hai người cứ nói chuyện, tôi đi trước."
Ôn Hinh Nhã rất hài lòng với hành động này của Tư Diệc Diễm, nhìn bóng lưng xuất sắc của anh rời khỏi phòng khách, cô liền cười nói với Khâu Dật Phàm: "Mời luật sư Khâu ngồi."
Khâu Dật Phàm ngồi nghiêm chỉnh, thần thái vô cùng nghiêm túc.
Ôn Hinh Nhã thuần thục pha trà, động tác như nước chảy mây trôi, giống như đã luyện tập hàng ngàn lần, trong hành động đều ẩn chứa bình tĩnh và mộc mạc, làm Khâu Dật Phàm phải lau mắt mà nhìn lại.
Ôn Hinh Nhã rót cho anh ta một ly trà: "Trà nghệ vừa học không lâu, học nghệ không tinh, vụng về, anh thông cảm."
Khâu Dật Phàm cười nói: "Cô Ôn rất biết làm người ta kinh ngạc."
Sắc mặt của anh ta như vậy, cộng với giọng điệu chắc chắn, làm xém chút Ôn Hinh Nhã thật sự cho rằng trà nghệ của mình kinh người, đây chính là luật sư, luôn có mị lực làm người ta tin tưởng: "Tôi có một người bạn vay nặng lãi của ngân hàng Địa Hạ, tôi muốn nhờ anh ra mặt giải quyết giúp tôi."
2: Ôm ấp yêu thương----hả? Khâu Dật Phàm nói: "Mấy chuyện nhỏ này, tôi sẽ làm thỏa đáng."
Ôn Hinh Nhã lấy tấm thẻ ATM mà Ôn Hạo Văn cho cô đưa cho Khâu Dật Phàm: "Làm phiền luật sư Khâu, tôi sẽ bảo người bạn kia của tôi liên hệ với anh."
Khâu Dật Phàm nói: "Cô Ôn không cần khách khí."
Ôn Hinh Nhã cầm ly trước mặt kính Khâu Dật Phàm nói: "Luật sư Khâu, về sau mong anh giúp đỡ nhiều hơn."
Làm luật sư, ai cũng có một đôi mắt nhìn người, cô gái họ Ôn này, cho dù là lời nói hay hành động đều chứa khí thế mạnh mẽ, người như vậy, sau này chắc chắn sẽ là một nhân vật lớn.
Hai đời nhà họ Khâu đều làm luật sư cho nhà họ Mạc, đương nhiên có quan hệ khá nhiều với nhà họ Mạc, quan hệ cá nhân cũng rất tốt, lúc này, anh ta thấy Ôn Hinh Nhã tuổi còn nhỏ mà đã có biểu hiện bất phàm như vậy, liền vui vẻ giùm cho ông cụ Mạc.
Ôn Hinh Nhã tiễn luật sư Khâu ra khỏi nhà họ Mạc, lúc quay về phòng khách, liền thấy Tư Diệc Diễm ngồi vào chỗ ngồi trước đó của cô, bưng ly trà cô đã uống xong đưa lên mũi ngửi nhẹ.
Mắt quan sát, mũi ngửi mùi, rõ ràng động tác vô cùng tao nhã, lại bị anh làm đến vô cùng gợi cảm, lại rất ám muội.
Đột nhiên Ôn Hinh Nhã đỏ mặt, thẹn quá hóa giận nói: "Đó là ly tôi vừa uống."
Tư Diệc Diễm nở nụ cười lạnh lùng: "Tôi biết, vị trà không được ngon lắm, nhưng mùi đọng lại trên ly lại rất thơm."
Nói xong liền chuyển động ly trà trong tay, đột nhiên Ôn Hinh Nhã nhìn thấy trên mép ly sứ mỏng như cánh vé in một dấu son môi hồng nhạt.
Lúc này Ôn Hinh Nhã như bị sét đánh trúng, não ngừng hoạt động, cô cảm thấy giống như mình bị người khác cợt nhả vậy!
Trong mắt của Tư Diệc Diễm chứa ý cười, trong sáng như ngọc lưu ly, tỏa ra ánh sáng vô cùng mê người, cứ nhìn chằm chằm cô như vậy, sau đó cô từ từ chuyển chén trà, đưa chỗ in dấu son đến gần môi, môi mỏng hé mở liền tiếp xúc thân mật với dấu son.
Ôn Hinh Nhã không thể tin nhìn, cái này có tính là hôn gián tiếp không? Vì sao động tác cợt nhã này lại bị anh làm đến ưu nhã thong dong như vậy, vô cùng mị hoặc, giống như chuyện cợt nhả cô là chuyện rất bình thường.
Ôn Hinh Nhã mặc kệ não của mình bị tê liệt, mặc kệ anh cợt nhả, mặc kệ anh tỏ ra đương nhiên, rõ ràng cô bị người ta khinh bạc, nhất thời thẹn quá hóa giận nhào đến chỗ anh muốn cướp cái ly: "Trả cái ly trà cho tôi."
Tư Diệc Diễm khẽ dựa vào thành ghế, cả người Ôn Hinh Nhã liền té nhào vào trong ngực anh, anh ôm lấy eo cô nói: "Ôm ấp yêu thương, hả?"
Cơ thể của cô gầy gò, ôm vào ngực liền có thể cảm giác được xương, trên người có mùi thơm thanh nhã, ngửi rất dễ chịu, cảm giác ôm rất tốt, nếu như bỏ qua...
"Ôm ấp cái con khỉ, tôi cảnh cáo anh, mau thả tôi ra, nếu không đừng trách tôi không khách khí với anh." Ôn Hinh Nhã giãy dụa không ngừng, tay đấm chân đá, hoàn toàn không chịu ngồi yên, cô giống như hoàn toàn quên mất cách đối phó dê xồm, chỉ cảm thấy trong ngực anh mát mát có mùi trúc, làm cả người cô đều hoảng hốt.
Nghe cô vừa nói như vậy, liền biết cô giận thật, Tư Diệc Diễm thả lỏng cánh tay của mình ra: "Tôi chỉ muốn dùng hành động nói cho em biết, để lại dấu son trên ly trà trong trà đạo, là lỗi lớn nhất, biểu hiện không tôn trọng người khác."
Lửa giận hừng hực của Ôn Như Nhã liền bị chắn ngang, tất cả cảm xúc táo bạo đều bị giữ lại trong đôi mắt to tròn, cô nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy tôi phải cảm ơn anh đã hi sinh bản thân làm thí nghiệm để cho tôi bài học quý giá sao?"
Sắc mặt của Tư Diệc Diễm hờ hững: "Vậy cũng không cần, nhưng mà sau này nếu có chuyện cần làm thì báo với tôi một tiếng, em biết trưa nay em có tiết học thư pháp không."
Nhất thời lửa giận đang kìm nén của Ôn Hinh Nhã liền bị biểu cảm hờ hững của anh dập tắt, lúc này cô mới nhớ ông ngoại giao cô cho Tư Diệc Diễm giảng dạy cờ vây và thư pháp, cô lại không nói không rằng ra ngoài đi dạo, thật sự có chút không đúng: "Tôi đã biết, chỉ đi dạo một chút, mua chút quần áo thôi."
1: Nước cờ đánh lạc hướng Buổi chiều ngày hôm sau, Ôn Hinh Nhã chơi cờ với Tư Diệc Diễm ở phòng khách.
Trên bàn cờ làm bằng gỗ tử đàn, hai quân cờ trắng đen rải khắp bàn cơ, Tư Diệc Diễm khẽ giật mình, không ngờ cô lại có thiên phú chơi cờ cao như vậy, chẳng qua chỉ đọc mấy quyển sách dạy đánh cờ, lại có thể hiểu được, một ván cờ hạ xuống, mặc dù anh có tâm chỉ dạy, nhưng cô lại có thể từ một suy ba, một chút đã hiểu!
"Đã nghĩ kỹ chưa?" Tư Diệc Diễm nhìn cô kẹp cờ đen trên hai đầu ngón tay, nghiêng đầu ngẫm nghĩ, ngón tay thon dài, giống như được điêu khắc tỉ mỉ từ ngọc thạch, quân cờ đen càng làm nổi bật làn da trắng non nhẵn nhụi như ngọc của cô, nước cờ càng ngày càng khó, cô mới học qua mà có thể đi nhiều nước như vậy, đã không dễ dàng gì rồi.
"Ở đây?" Ôn Hinh Nhã cầm cờ trong tay đặt lên bàn cờ, nhưng ngón tay lại không rút về, mà lại ngẩng đầu nhìn biểu hiện của Tư Diệc Diễm.
⬅ Trước Tiếp ➡