⬅ Trước Tiếp ➡
Mà cô quyết đoán như vậy, cũng có nghĩa, ánh mắt, mưu lược, tâm cơ của cô đều không tầm thường.
Khâu Dật Phàm cảm thấy nếu như mình trở thành luật sư riêng chính thức của cô, thì anh có nghĩa vụ trợ giúp cô giải quyết một số chuyện ở trong phạm vi khả năng của mình: "Cô Ôn, thật ra ở văn phòng luật sư Siêu Phàm còn một phần di chúc không có hiệu lực của cô."
Ôn Hinh Nhã nghi hoặc nói: "Di chúc gì?"
Khâu Dật Phàm nói: "Mẹ cô là bà Mạc Vân Dao vào ngày 24 tháng 12 năm 1995 đã từng ủy thác cho luật sư văn phòng luật sư Siêu Phàm một phần di chúc, mọi ngân hàng, bất động sản, quỹ, cổ phiếu trên danh nghĩa bà ấy đều chuyển cho cô, chẳng qua cô chưa đủ mười tám tuổi nên không thể sử dụng nó."
Ôn Hinh Nhã ngẩn ra, ngày 24 tháng 12 năm 1995 không phải là lúc mẹ cô mới mang thai cô được bảy tháng thôi sao? Vậy mà mẹ đã lập di chúc vào lúc đó, chẳng lẽ bởi vì bà ngoại khó sinh mà chết, cho nên mẹ .....
Mũi Ôn Hinh Nhã có chút chua xót, ngày 24 tháng 12, đó là trước đêm lễ Giáng Sinh, mẹ lại ở đây lập di chúc, chứ không phải hy vọng cô luôn bình an.
Ôn Hinh Nhã hỏi: "Phần di chúc này Hạ Như Nhã biết không?"
Khâu Dật Phàm nói: "Cô ta cũng không biết, di chúc này chỉ có hiệu lực khi mang hồ sơ xét nghiệm DNA đến văn phòng luật sư Siêu Phàm."
Anh nói như vậy Ôn Hinh Nhã lập tức hiểu được, bởi vì sau khi Hạ Như Nhã trở lạ nhà họ Ôn, vẫn không có đi làm xét nghiệm DNA, hồ sơ xét nghiệm nhân thân DNA của cô ta đương nhiên không có ở văn phòng luật sư Siêu Phàm, tự nhiên không có quyền được biết: "Vậy tôi phải làm như thế nào mới có thể sử dụng nó?"
Đứa bé này quá thông minh, cô không hỏi anh cô có thể sử dụng nó hay không, lại trực tiếp hỏi, làm sao cô mới có thể sử dụng chúng, có lẽ bởi vì nghe anh nhắc đến, nên mới chắc chắn nhất định có cách, Khâu Dật Phàm ho khan: "Tuy rằng trên di chúc nói không thể sử dụng, nhưng là trong pháp luật vẫn có chỗ hở, cô có thể đem bất động sản, quỹ cho ngân hàng giữ, hỏi một khoản vay ngân hàng, tuy thủ tục có chút phiền phức, nhưng chỉ cần chút thao tác, chắc không có vấn đề gì lớn, khụ!"
Ôn Hinh Nhã mở to mắt, Khâu Dật Phàm nhìn qua có vẻ nghiêm túc vậy mà lại hướng dẫn cô sử dụng kẽ hở của pháp luật, cô thật sự cảm thấy không thể đánh giá người khác thông qua diện mạo: "Vậy làm phiền luật sư Khâu."
2: Thành lập công ty đầu tư Khâu Dật Phàm đẩy đẩy kính mắt trên mũi: "Bởi vì di chúc được lập từ mười lăm năm trước, cho nên muốn định giá chỗ tài sản đó lần nữa, có thể tốn một chút thời gian."
Ôn Hinh Nhã tỏ vẻ hiểu rõ: "Tôi cần làm gì?"
Khâu Dật Phàm nói: "Cần một bản kế hoạch hoàn chỉnh, lúc ngân hàng cho vay sẽ cần đến, những cái khác thì không cần, lúc cần tôi sẽ nói với cô."
Ôn Hinh Nhã cười: "Tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị."
Khâu Dật Phàm duy trì tin tưởng cho cô, cô nghĩ đến đời trước công ty đầu tư của Âu Dương Phong nổi tiếng trong và ngoài nước, trở thành người mở đường đầu tư cho ngành sản xuất nội địa, thậm chí có được một nguồn tài nguyên lớn, quản lý tài sản lên tới 150 triệu đô la Mỹ, trở thành một trong mười công ty đầu tư lớn nhất trên toàn thế giới.
Khâu Dật Phàm đứng lên nói: "Nếu không có việc gì khác, tôi về trước để chuẩn bị một chút."
Ôn Hinh Nhã đứng lên theo: "Luật sư Khâu, tôi tiễn anh."
Tiễn Khâu Dật Phàm đi xong, Ôn Hinh Nhã quay lại chỗ ngồi, nói với Âu Dương Phong: "Tôi không hiểu lắm về lĩnh vực đầu tư này, nên phần kế hoạch luật sư Khâu nói đành làm phiền anh vậy, bởi vì tôi còn chưa trưởng thành, cho nên người đại diện công ty để tên của anh đi, đợi đến lúc tôi đủ mười tám tuổi rồi hãy sửa."
Sự tín nhiệm của cô khiến Âu Dương Phong vô cùng cảm kích, cũng một lần nữa cảm thấy áp lực: "Hinh Nhã, thật ra công ty có thể từ từ rồi hãy thành lập, cô biết tôi có tiền án, việc đầu tư này rất coi trọng quá khứ và phẩm chất của một người, tôi sợ tôi sẽ làm cô bị liên lụy."
Âu Dương Phong nghĩ đến việc mình từng bị ngồi tù, một vài người thân và bạn bè của anh đều đoạn tuyệt quan hệ với anh, chỉ sợ tránh né còn không kịp, người khác vừa nghe đến tiền án của anh, lập tức nhìn anh với ánh mắt khác, làm sao anh có thể mở công ty kinh doanh.
Ôn Hinh Nhã lắc đầu: "Không, tôi có mục tiêu xác định, đương nhiên sẽ không lo nghĩ này kia, việc tôi tin tưởng anh, anh cũng biết rõ, công ty đầu tư đối với tôi mà nói là bước đi đầu tiên, vô cùng quan trọng, chỉ cho phép thành công không được thất bại."
Âu Dương Phong bị dã tâm của cô làm rung động thật sâu: "Chỉ là...."
Ôn Hinh Nhã nhìn anh: "Là tôi quá vội vã, khiến cho anh cảm thấy có chút không tin được đúng không?"
Âu Dương Phong gật đầu: "Đúng vậy."
Ôn Hinh Nhã cười nói: "Đây là điểm khác nhau giữa tôi và anh. Sinh ra là người bình thường, anh từng bước dựa vào năng lực của chính mình mà tạo ra một cuộc đời không tầm thường, sau này anh cũng dựa vào năng lực và nỗ lực của mình để hướng dẫn thành công. Nhưng tôi là cô cả của nhà họ Ôn, từ giây phút trở về nhà họ Ôn thì xuất phát điểm của tôi cũng đã lên đến độ cao không thể ngờ được, nên tôi cần phải kết hợp xuất phát điểm của mình với tương lai và sự nghiệp."
Âu Dương Phong không khỏi cười khổ, cô nói đúng, anh lại coi cô giống như anh, thực sự không thích hợp: "Tôi biết rồi."
Ôn Hinh Nhã đột nhiên chống tay lên bàn trà, thân thể hơi hướng về phía trước, áp sát về phía Âu Dương Phong, dùng ánh mắt khiến anh cảm thấy lúng túng: "Anh chỉ cần cho tôi biết, anh có tin tưởng không?"
Ánh mắt của cô sáng long lanh, giống như ngọc lưu ly, khi nhìn anh giống như hàng nghìn hàng vạn ánh sáng ngọc lưu ly phát ra, sáng chói khiến anh cảm thấy chói mắt: "Có!"
Khóe môi Ôn Hinh Nhã cười như ngày xuân tuyết tan, ấm áp như mùa xuân về mang theo hoa nở: "Tôi chỉ biết, tôi không nhìn lầm người, anh chỉ cần cố gắng bước về phía trước, giao phía sau lưng anh cho tôi, tôi sẽ không để anh phiền muộn chuyện gì hết."
Khóe miệng cô mang ý cười, khiến Âu Dương Phong đột nhiên trào dâng một dòng nhiệt huyết, anh kiện định gật đầu: "Được!"
Ôn Hinh Nhã nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh: "Chúng ta nhất định sẽ thành công!"
 
1: Luật sư vàng Trình Tử Nghệ Sau khi quyết định chuyện mở công ty đầu tư, Ôn Hinh Nhã cũng tích cực tỉm hiểu rõ kiến thức ở phương diện này, có thiên tài tài chính Âu Dương Phong giúp, tất nhiên cũng dễ hiểu hơn nhiều, mà Khâu Dật Phàm cũng cho người định giá lại tiền gửi và bất động sản mà mẹ của cô để lại, ước chừng có năm trăm ngàn.
Âu Dương Phong cũng không có để cho cô thất vọng, mới ba ngày đã lấy ra một đề án khiến cho Khâu Dật Phàm cũng khen ngợi, có bản đề án, Khâu Dật Phàm chính thức nộp ngân hàng để thẩm định cho vay, mặc dù thủ tục rất nhiều, nhưng dưới tay của Khâu Dật Phàm, chuyện vẫn phát triển theo ý của cô.
“Công ty tên là Lan Hinh.” Hinh Nhã nhẹ nhàng nói, trong mười lăm năm cô trở về nhà họ Ôn, cô là Trương Tiểu Lan trà trộn ở trên phố, đến đời này cô là Ôn Hinh Nhã, lại làm hai mươi lăm năm Trương Tiểu Lan, đời này, cô chỉ có thể là Ôn Hinh Nhã, nhưng kinh nghiệm một đời kia, lúc nào cũng nhắc nhở cô, giữ vững ý muốn lúc đầu, tự mình cố gắng tự lập.
Tất nhiên Âu Dương Phong không có dị nghị gì.
Kế tiếp chính là tuyển trụ sở công ty? Ngón tay nhỏ nhắn của Ôn Hinh Nhã đặt trên mặt bản đồ của Thủ đô: “Trụ sở công ty của chúng ta chọn ở chỗ này.”
Âu Dương Phong hơi cau mày: “Nơi này đã gần phía Tây, vị trí có chút vắng vẻ, công ty đầu tư vẫn nên mở ở trung tâm thành phố như vậy có vẻ khá hơn.”
Ôn Hinh Nhã cười không nói, cái chỗ này mặc dù trước mắt có vẻ vắng, nhưng cô biết qua tháng năm năm sau, chính phủ sẽ xây dựng một đường tàu điện ngầm nối từ Đông sang Tây, đường tàu điện ngầm này làm cho vùng phía Tây này nước lên thì thuyền lên, gần như đạt trình độ tấc đất vàng, mà kèm theo xây dựng đường tàu điện ngầm, phía Tây này cũng xây dựng từng tòa cao ốc thương mại cùng phân biệt với khu Nam, khu vực vàng nổi danh buôn bán ở Thủ đô. Mà vị trí cô chọn giao nhau giữa khu Nam và khu Tây. Chưa tính đến sau này khu Nam và Tây là trung tâm thương mại, không có chỗ nào tốt hơn chỗ này.
Ôn Hinh Nhã còn hi vọng vào Âu Dương Phong có thể mau chóng giúp cô kiếm tiền, để cô có thể mua một miếng đất bên khu Tây kia, rồi ngồi chờ giá đất tăng lên đó.
Âu Dương Phong thấy cô có vẻ bí mật, có chút không hiểu nổi: “Tiền của chúng ta cũng có đủ, tại sao không chọn chỗ tốt?”
Ôn Hinh Nhã hứng thú nhìn anh nói: “Âu Dương Phong, GDP quốc dân đang tăng trưởng, thúc đẩy thành phố phát triển, đời sống và kinh tế là chủ đề phát triển của thành phố.”
⬅ Trước Tiếp ➡