2: Xin lỗi, chị không biết dùng dao dĩa thiếu chút nữa làm em bị thương
Đi dạo một lúc như vậy, Ninh Thư Thiến dẫn Ôn Hinh Nhã vào một tiệm cơm Tây để ăn, ánh mắt Ôn Hinh Nhã mang theo tia trào phúng, buổi sáng không làm cô xấu mặt, hiện tại lại tới nữa?
Nhìn dao dĩa và một phần bò bít tết chín bảy phần trước mặt, Ôn Hinh Nhã cười tươi nhìn Hạ Như Nhã nói: “Như Nhã, tôi vừa mới trở lại nhà họ Ôn, chưa biết dùng dao dĩa, cô có thể cắt bò bít tết hộ tôi không?”
Mặc kệ là khi nào Hạ Như Nhã đều phải biểu hiện mình dịu dàng lương thiện, tất nhiên sẽ không từ chối cô.
Sắc mặt Hạ Như Nhã hơi cứng lại, sau đó mới mỉm cười nói: “Được!”
Tay cầm dao của Ninh Thư Thiến hơi dùng sức, ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Hinh Nhã, lại cảm thấy ánh mắt cô sáng người và rực rỡ, dường như cảm giác được ánh mắt bà ta, cô hơi nghiêng đầu nhìn bà ta, trong mắt mang theo sự lạnh lẽo làm lòng người run sợ.
Ánh mắt Ninh Thư Thiến co rụt lại, sao một thiếu nữ mười lăm tuổi lại có được ánh mắt đáng sợ như vậy, nhất định là mình nhìn lầm, nghĩ như vậy bà ta liền lẳng lặng liếc nhìn, quả nhiên lúc này Ôn Hinh Nhã cầm dao dĩa học động tác cắt bò bít tết của Hạ Như Nhã, vậy mà học còn ra hình ra dáng
Trong mắt Ôn Du Nhã toàn là khinh thường và châm chọc: “Đường đường là cô chủ nhà họ Ôn, vậy mà đến cắt bò bít tết cũng không biết, đến lễ nghi ăn cơm Tây cũng không hiểu, thật là vô cùng tức cười.”
Lúc này Ôn Hinh Nhã sẩy tay một cái, con dao nhỏ trong tay bay về phía Ôn Du Nhã!
Ninh Thư Thiến hoảng sợ kêu: “Du Nhã!”
Ôn Du Nhã sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, cuống quít né tránh, lại không cẩn thận làm rơi cái ly trước mặt rơi xuống đất, ‘choang’ một tiếng, nháy mắt âm thanh chói tai quanh quẩn trong tiệm cơm Tây, mặc dù buổi trưa không nhiều người ăn lắm, nhưng cũng có vài bàn, động tĩnh bên này quá lớn hấp dẫn chú ý của mọi người.
Sắc mặt Ôn Du Nhã đỏ bừng, lại thấy con dao nhỏ khiến người hoảng loạn kia dừng trước mặt mình, dưới ánh đèn thủy tinh phản chiếu ánh sáng chói lọi, lóe lên sự sắc bén chói mắt.
Lòng Ôn Du Nhã hoảng hốt, tủi thân nhìn về phía Ninh Thư Thiến, sắc mặt Ninh Thư Thiến xanh mét, bà ta chắc chắn con tiện nhân Ôn Hinh Nhã này cố ý: “Hinh Nhã, sao cháu lại không cẩn thận như vậy, nếu dao rơi xuống trên người Du Nhã thì chẳng phải sẽ khiến Du Nhã bị thường sao?”
Ôn Hinh Nhã áy náy nhìn Ninh Thư Thiến: “Dì Ninh, thật ngại quá, cháu không biết dùng dao dĩa, cho nên nhất thới sẩy tay thiếu chút nữa làm Du Nhã bị thường, mong dì đừng để ý.” Lại thành khẩn nhìn về phía Ôn Du Nhã: “Du Nhã, thật xin lỗi.”
“Chị chính là cố ý.” Ôn Du Nhã tức giận chất vấn.
Hạ Như Nhã nhanh chóng lên tiếng trấn an cô ta: “Du Nhã, không phải em thích nhất bò bít tết ở nhà hàng này sao, bò bít tết sắp nguội rồi, nguội sẽ không thể ăn.”
Ôn Du Nhã chuẩn bị nói gì nữa, lại bị ánh mắt của Ninh Thư Thiến cản lại.
Bị Ôn Hinh Nhã nháo một hồi như vậy, bữa cơm tây luôn ngon miệng này ăn trong miệng giống như nhai sáp, ngồi sô pha thoải mái mềm mại lại khó chịu giống như bị kim châm, về sau bà ta cũng không dám dẫn cô tới tiệm cơm Tây nữa.
Lúc này Hạ Như Nhã đã cắt xong bò bít tết trước mặt, đưa cho Ôn Hinh Nhã: “Hinh Nhã, cô có muốn tôi dạy lễ nghi cơm Tây cho không?”
“Không cần, qua hai ngày nữa ông nội sẽ bố trí thầy dạy lễ nghi cho tôi.” Ôn Hinh Nhã âm thầm cảnh giác, ngày hôm qua Hạ Như Nhã còn nơi nơi khiêu khích cô, hôm nay rõ ràng cùng một phe với mẹ con Ninh Thư Thiến đi dạo phố, nhưng sau lại có kiểu ngư ông đắc lợi, hiện giờ lại chủ động bắt chuyện với cô? Xem ra cô vẫn xem thường cô ta.
……..
1: Một sáu mươi lăm triệu
Mất cả một ngày mới đặt mua hết những đồ cần mua, chỉ riêng quần áo các loại nhãn hiệu đã có hơn hai mươi bộ, còn có trang sức phụ kiện, giày túi, cùng với đồ trang điểm, đồ dùng cá nhân, đồ dùng cho nữ cần cái gì cũng có, ví tiền của Ninh Thư Tiến cũng co lại một phần lớn.
Khi trở lại nhà họ Ôn đã là 8 giờ tối, ông cụ Ôn ngồi ở phòng khách chờ ba người.
Nhìn Ôn Hinh Nhã mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, cả người non nớt trẻ trung, mang theo sự tao nhã sang trọng, không khỏi âm thàm gật đầu, quả nhiên người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, “Đã trở lại, ăn cơm chưa?”
Ninh Thư Thiến được yêu mà lo sợ: “Đã ăn ở bên ngoài rồi ạ, hương vị ở nhà hàng rất ngon.”
Ông cụ Ôn càng nhìn Ôn Hinh Nhã càng hài lòng, khí chất nghiêm túc lạnh lùng cũng dịu đi: “Đi dạo một ngày hẳn là mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi đi! Hinh Nhã ở lại.”
Ninh Thư Thiến miễn cưỡng cười: “Ba, ba cũng nghỉ ngơi sớm một chút.”
Ôn Du Nhã nghiến răng nghiến lợi, chẳng lẽ đây là khác biết giữa cô chủ nhà họ Ôn và con nuôi sao?
“Hôm nay phiền dì Ninh cả ngày, chúc dì ngủ ngon mộng đẹp!” Ôn Hinh Nhã cười nói ngủ ngon với Ninh Thư Thiến.
Ninh Thư Thiến kéo Ôn Du Nhã đang phẫn nộ và không cam lòng rời khỏi phòng khách.
Phòng khách chỉ còn lại ông cụ Ôn và Ôn Hinh Nhã, ông cụ Ôn nói: “Đồ cháu mua được đã đưa tới đây, ông bảo mẹ Uông sửa sang lại cho cháu.”
“Cảm ơn ông nội!” Ôn Hinh Nhã cảm kích không thôi.
“Ông nghĩ đi nghĩ lại, dự định ba tháng sau sẽ tổ chức một bữa tiệc cho cháu, chính thức giới thiệu cháu với người trong giới, tiếp theo ông sẽ bảo thư ký Tào sắp xếp chương trình học cho cháu, việc cháu cần làm chính là biến thành một cô chủ nhà giàu có cử chỉ ưu nhã trong ba tháng, cháu có thể làm được không?” Ông cụ Ôn nghiêm túc nhìn chằm chằm Ôn Hinh Nhã.
Ba tháng trở thành một cô chủ nhà giàu, chuyện này đối với Ôn Hinh Nhã đời trước thì có chút khó khăn, nhưng đối với Ôn Hinh Nhã đời này lại là chuyện đơn giản: “Ông nội, xin ông tin tưởng cháu, nhất định cháu sẽ trở thành cô chủ nhà họ Ôn mà ông kiêu ngạo.”
Ôn cụ Ôn nhìn nụ cười trên mặt cô giống như hoa nở trên vách đá, đẹp mà không phô trương, ông nghĩ ông đã không nhìn lầm người.
Lúc này ông cụ Ôn mới xoay người lên tầng nghỉ ngơi.
Sau đó mẹ Uông dẫn một người đàn ông mặc đồng phục đi vào phòng khách: “Cô chủ, cửa hàng Jo-ramst mang đồ hôm nay cô mua tới, tôi đã sai người làm mang đồ lên phòng cô sửa sang lại, có điều nhân viên vận chuyển nói có mấy thứ cần cô tự mình ký nhận.”
Ôn Hinh Nhã gật gật đầu đi tới, người đàn ông mặc đồng phục màu xanh lam kia cung kính đưa hóa đơn cho Ôn Hinh Nhã.
Ôn Hinh Nhã lại không nhìn kỹ, dù sao cô cũng biết rõ mình mua những thứ gì, cho nên trực tiếp ký nhận, nhận lấy chiếc hộp hình chữ nhật lớn trong tay người đàn ông.
Ôn Hinh Nhã bê chiếc hộp trở lại phòng, không chút để ý mở hộp ra, trong chiếc hộp lớn có năm cái hộp nhỏ được đóng gói tinh xảo, nhìn kiểu đóng gói trên hộp đã biết giá trị xa xỉ, cô hơi nghi ngờ, mở từng hộp ra, nhìn thấy năm bộ trang sức đắt đỏ lúc trước cô xem qua thì ngây ngẩn cả người.
Cô vội vàng cầm di động gọi điện cho Jo-ramst, điện thoại nhanh chóng được nhấc máy: “Tôi là Ôn Hinh Nhã, tôi muốn tìm quản lý Lý Mộng Khiết.”
Tôi là Ôn Hinh Nhã với tôi tên là Ôn Hinh Nhã, chỉ kém một chữ nhưng ý nghĩa lại cách xa vạn dặm, vế trước tuyệt đối là một loại tự tin và chắc chắn, rất dễ dàng tạo ra ám thị cho người khác, như thể người đó hẳn là quen cô hoặc là biết cô, vế sau lại mang theo sự giới thiệu không xác định, người khác nghe vào đương nhiên cũng sẽ dùng thái độ dò xét tới nhịn nhận cô.
Chẳng bao lâu Lý Mộng Khiết đã nghe máy: “Cô Ôn, muộn vậy rồi cô gọi điện là có chuyện gì sao?”