Ôn Hinh Nhã trực tiếp không khách khí nói: “Lúc trước tôi có xem năm bộ trang sức trong cửa hàng, có điều tôi cũng không mua, có phải các cô đưa sai người rồi không?”
Lý Mộng Khiết cười khẽ nói: “Cô Ôn thật thích nói đùa, Jo-ramst chúng tôi chưa từng đưa nhầm đồ, năm bộ phụ kiện lúc trước được mang đến từ cửa hàng trang sức dưới trướng của Ôn Thị, mang ra bày bán ở trong tiệm coi như trang sức chủ đạo quý này của cửa hàng, vốn dùng để kết hợp với năm bộ quần áo mới lấy được giải thường ở Paris của nhà thiết kế Cổ Y Hàm, bao gồm ngọc bích chạm khắc hoa hồng, đá ruby đỏ huyết bồ câu, ngọc trai South Sea, cẩm thạch thiên nhiên của Myanmar, kim cương Nam Phi, giá trị tổng cộng là một trăm sáu mươi lăm triệu, trong đó bộ đắt giá nhất là bộ đá ruby đỏ huyết bồ cầu, tổng cộng mười cara, trị giá tám mươi lăm triệu, là một quý ông tặng cho cô Ôn, đã trả tiền toàn bộ.”
Cổ Y Hàm là nhà thiết trang phục chính kế chính của tập đoàn Ôn Thị, liên tục ba năm nhận được giải quán quân thời trang ở Paris, thiết kế của cô mang theo phong cách trang phục cổ của nước Z, lại có một loại mị lực khiến cho cả thế giới điên cuồng chấp nhận.
Phương án tiêu thụ quần áo và trang sức bổ sung lợi ích lẫn nhau này vẫn là bà Ôn quá cố đề ra, nhiều năm qua Ôn Thị làm mảng này rất tốt.
Năm nay mỗi một bộ trang sức phụ kiện đều đắt tiền, nó dùng để phối hợp với năm bộ quần áo đạt giải của nhà thiết kế Cổ, việc tiêu thụ có lợi nhẫn nhau như vậy, thậm chí còn tiết kiệm được một khoản chi phí quảng cáo.
“Người đàn ông đó là ai?” Ôn Hinh Nhã nghĩ tới lúc trước người bán hàng trong tiệm nói về một người chọn trang sức, có điều cô cũng không để ý, nhưng chuyện phát triển sau đó khiến cô mất khống chế.
Lý Mộng Khiết cười nói: “Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ thân phận của đối phương, cô Ôn muốn biết tự nhiên sẽ có lúc biết được, có điều tôi có thể nói cho cô Ôn, quen biết được người kia chỉ có lợi không có hại đối với cô.”
Ôn Hinh Nhã cười khẩy: “Mặc dù Ôn Hinh Nhã tôi không biết ít chữ, nhưng những lời như vô công bất thụ lộc* thì vẫn biết đến, tôi sẽ sai người trả đồ về, về phần rốt cuộc nên làm gì, các cô cứ nhìn mà làm đi!”
* Vô công bất thụ lộc: mang ý nghĩa không có công thì không dám nhận thưởng.
Cho rằng cô sẽ bởi vì đống trang sức đắt đỏ này mà mờ mắt, vậy đối phương đoán sai rồi, không có chuyện vô duyên vô cớ bố thí, cô tin rằng đối phương bỏ một khoản tiền lớn như vậy hẳn là có ý đồ khác.
Lý Mộng Khiết không khỏi bóp trán, cô Ôn này đúng là khó chơi: “Cô Ôn không cần để chuyện này trong lòng, một trăm sáu mươi lăm triệu này đối với cô có thể là một khoản tiền lớn, nhưng đối với vị kia mà nói thì là không đáng kể, có lẽ chỉ bởi vì nơi nào đó của cô hấp dẫn vị kia, vị kia vô cùng thưởng thức cô, cho nên tiện tay tăng đồ, không hơn.”
Mặc dù Ôn Hinh Nhã không nhận được đáp án mình muốn, nhưng từ lời của Lý Mộng Khiết mơ hồ có thể nhận ra cảm giác kinh hãi, đến cả Ôn Thị đều không lắm tiền nhiều của như vậy, huống hồ Lý Mộng Khiết làm việc cho Ôn Thị lại giấu cô, giúp người ngoài bảo mật thân phận, loại chuyện này thế nào cũng không thể nói nổi, hẳn là người nọ có địa vị cao hơn nhà họ Ôn.
“Mang đồ của nhà họ Ôn chúng tôi tặng cho tôi, tôi thấy là rắp tâm bất lương đấy!” Ai không biết cô vừa mới trở lại nhà họ Ôn, trang sức giá trị đắt đỏ như thế sao cô nhận được, nếu mà truyền tới tai ông bà nội và ba, đây không phải là tạo cơ hội cho Ninh Thư Thiến và Ôn Du Nhã gây khó dễ sao?
Lý Mộng Khiết biết muốn thuyết phục được cô Ôn này chính là gánh nặng đường xa: “Đồ không rõ ràng, bất kể là ai nhận đều sẽ thấp thỏm lo âu, nhưng mà tôi khuyên cô vẫn nên nhận lấy, hiện giờ tình hình này trả đồ lại sẽ không tốt đối với cô, nếu mà không cẩn thận đắc tội người nọ, ngay cả người nhà họ Ôn cũng gặp phải xui xẻo.”
Mặc dù Lý Mộng Khiết nói làm cô cảm giác rất không thoải mái, nhưng cô đã sớm không phải Ôn Hinh Nhã lúc trước: “Tôi đã biết, tôi hy vọng cô có thể bảo mật chuyện này.”
Lý Mộng Khiết không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Đây là đương nhiên.”
Cúp máy, Ôn Hinh Nhã không hề rối rắm nữa, ném chiếc hộp vào phòng giữ quần áo, nhắm mắt làm ngơ.
1: Thổi gió bên gối*
*Người ta thường ví lời nỉ non của vợ bên tai chồng là thổi gió bên gối. Tuy là chỉ một trận gió nhỏ nhưng lại có sức công phá rất lớn, có tính quyết định thành bại rất cao trong một số việc.
Sắc mặt Ninh Thư Thiến u ám kéo con gái trở về phòng, dọc trên đường người làm thấy đều im như thóc, đến cả chào hỏi cũng không dám lên tiếng.
Mấy người làm tuổi già ghé lại xì xào bàn tán: “Bà nói xem tại sao bà chủ lại tức giận?”
“Không cần đoán, khẳng định bà chủ tức giận bởi vì cô chủ, từ sau khi cô chủ trở lại nhà họ Ôn, bà chủ có bao giờ vui đâu.”
“Vẫn là bà chủ trước tốt hơn, bà chủ trước luôn xử lý chuyện trong nhà họ Ôn gọn gàng tử tế, thưởng phạt công bằng, chưa bao giờ trách móc người làm nặng nề.”
“Đúng vậy! Bà chủ hiện giờ hễ không như ý một cái là bắt đầu trút giận lên người làm, lại còn muốn học bà chủ cũ ra vẻ dịu dàng, tôi thấy quá giả tạo.”
“Ai bảo ông chủ trúng chiêu này của bà ấy chứ, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút, về sau ít nói xấu bà ấy thôi! Bằng không để bà ấy biết được không biết lại dính phải họa gì đâu, bà quên mất mẹ Trương bởi vì nói xấu sau lưng bà ấy hai câu nên bị đuổi đi à, lúc ấy đến cả ông cụ cũng không ngăn cản được.”
Trong phòng, Ninh Thư Thiến thấm thía nói chuyện với Ôn Du Nhã: “Du Nhã, con tiện nhân Hinh Nhã kia là con nhóc lỗ mãng lớn lên ở bên ngoài, trà trộn đầu đường xó chợ, kiêu ngạo cứng đầu, về sau con đừng đối chọi gay gắt với nó, nếu không cũng không biết con tiện nhân đó sẽ làm ra chuyện gì đâu, mẹ sợ nó tổn thường con.”
Ôn Du Nhã tủi thân khóc lên: “Mẹ, nhưng mà con không nuốt được cơn tức này, dựa vào cái gì mà con tiểu tiện nhân Ôn Hinh Nhã kia vừa đến nhà họ Ôn liền cướp mất sự yêu thích của ông nội, tự cho mình là cô chủ nhà họ Ôn, con ở nhà họ Ôn mười lăm năm không chiếm được cái gì, ba cũng bất công, sinh hoạt phí một tháng của con mới một vạn, dựa vào cái gì mà con nhóc Ôn Hinh Nhã thô lỗ lớn lên ở bên ngoài kia một tháng được tận ba vạn.”
Ninh Thư Thiến thở dài, còn có thể dựa vào cái gì chứ, chỉ bằng cô là huyết mạch của nhà họ Ôn, khi Du Nhã bốn tháng bà ta đã gả vào nhà họ Ôn, rất nhanh Du Nhã liền sửa thành họ Ôn, nhoáng cái đã mười lăm năm, chỉ sợ nội tâm đã sớm coi mình trở thành cô chủ chân chính của nhà họ Ôn, loại quan niệm này đã ăn sâu bén rễ.
Ninh Thư Thiến nghĩ đến vẻ ngoài và khí chất vô cùng giống Mạc Vân Dao của Ôn Hinh Nhã, trong lòng nghẹn muốn chết, đặc biệt là hôm nay không chiếm được nửa phần tiện nghi từ chỗ con tiện nhân này, càng nghĩ càng hận đến ngứa răng: “Du Nhã, nó vừa mới trở lại nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận, con nơi nơi đối chọi với nó, người thiệt thòi chỉ có con, cứ để nó đắc ý, sau này nó làm trò hề, ông nội con tự nhiên sẽ không thích nó nữa.”
Ôn Du Nhã vẫn không tin: “Nhưng mà….”
Ninh Thư Thiến nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt cô ta: “Đứa nhỏ ngốc, gà mái chính là gà mái, thế nào cũng không biến thành phượng hoàng được, làm một cô chủ nhà giàu đầu tiên phải có khí chất và tu dưỡng tốt đẹp, con nói Ôn Hinh Nhã có cái đó sao?”
Ôn Du Nhã lắc đầu: “Nhưng mấy thứ này có thể học, không phải cô ta nói ông nội sẽ mời thầy dạy lễ nghi tới dạy cô ta sao?”
Ninh Thư Thiến khẽ cười nói: “Đứa ngốc, nếu thật sự dễ dàng học như vậy thì trên thế giới này nào có sự khác biệt giữa người bình thường với người giàu, khí chất và tu dưỡng tốt đẹp được cô chủ nhà giàu nuôi dưỡng từ nhỏ đến lớn, cũng không phải tùy tiện học là học được.”
Ôn Du Nhã bĩu môi nhào vào lòng Ninh Thư Thiến: “Mặc kệ, con mặc kệ, con không muốn nhìn thấy con tiện nhân Ôn Hinh Nhã này nữa, không quan tâm cô ta là gà mái hay phượng hoàng, mẹ nghĩ cách đuổi cô ta đi đi!”
Ninh Thư Thiến nhíu mày nói: “Con bé này, sao lại giống như đứa trẻ con thế, dù sao nó cũng là huyết mạch của nhà họ Ôn, sao nói đuổi đi là có thể đuổi đi được.”
Ôn Du Nhã không chịu bỏ qua: “Mẹ, mẹ xem cô ta hôm nay xem, chỗ nào cũng đối nghịch với con, thậm chí còn cầm dao ném vào người con, nếu cứ mặc cô ta ở lại đây, con liền mất tay mất chân đấy.”
Ôn Du Nhã nghĩ đến lúc ở cửa hàng Jo-rasmt (Saint Roland), cô ngược sáng bước từng bước một đi tới, đột nhiên cô ta có loại cảm giác hít thở không thông, dường như cả người đều bị chi phối, bước chân nặng nề kia giống như giẫm lên trái tim cô ta, mỗi một bước đều mang theo sự chà đạp giày xéo.
Cô ta không biết nói cảm giác này thế nào, nhưng cô ta lại biết, Ôn Hinh Nhã là khắc tinh trong đời cô ta.
Trở lại phòng Ninh Thư Thiến đã bị kéo vào một lồng ngực có chút ướt át.
Khi tình cảm lên đến cao trào, Ninh Thư Thiến mị hoặc nói: “Hạo Văn, hôm nay em gặp được bà Từ, từ chỗ bà ấy nghe được một ít tin đồn không tốt về Hinh Nhã, em sợ sẽ ảnh hưởng đến danh dự nhà họ Ôn.”
Ôn Hạo Văn hơi nhíu mày hỏi: “Nói cái gì?”
“Anh biết cậu hai từ Từ Thần Vũ chứ!”
“Cậu hai nhà họ Từ buông thả không kiềm chế, là người ăn chơi trác táng nổi danh ở thủ đô.”
“Bà Từ nói hình như cậu hai Từ nhìn thấy Hinh Nhã ở một quán bar tên là Black Sunday, hơn nữa Hinh Nhã còn uống say như chết, trong thủ đô đều đồn đại Hinh Nhã kiêu căng, thô lỗ, là một cô chủ không làm nên trò trống gì.” Đương nhiên Ninh Thư Thiến không sợ Ôn Hạo Văn nghi ngờ bà ta không chịu được Ôn Hinh Nhã, một phương diện là vì bà ta hiểu Ôn Hạo Văn không quá thích đứa con gái này, về phương diện khác là lúc trước bà ta và Như Nhã ở chung rất hòa hợp, làm sao bao dung được Như Nhã lại không bao dung được Ôn Hinh Nhã chứ.