⬅ Trước Tiếp ➡
Miếng thịt mà Liễu Dung Dung mang qua tặng được Cố Kiều trực tiếp đem đi làm thịt kho tàụ Thịt ba chỉ béo ngậy nạc mỡ đan xen, màu sắc bắt mắt, mùi hương thơm ngon lan toả bốn phía.
Đặc biệt là nước sốt sền sệt tươi ngon dính đầy mùi thịt dưới lên bát cơm trắng nóng hổi, phối hợp với vị ngon của hạt gạo khiến Cố Kiều không cẩn thận lại ăn hơn nhiềụ
Hôm nay lúc Cố Kiều nấu cơm đã nhìn qua lại đồ ăn dự trự trong phòng bếp. Lần trước bọn họ đã mua không ít lương thực ở tỉnh thành, gạo và bột mì đều còn tận mấy chục cân, chẳng qua sức ăn của Tần Dược rất lớn nên chắc không bao lâu sau cũng sẽ hết thôi. Bắt đầu từ ngày mai chắc thi thoảng cũng phải ăn một bữa khoai lang đỏ hoặc ngô mới được.
Hôm nay, sau khi cơm nước xong thì Cố Kiều bảo Tần Dược không cần phải rửa bát nữa. Tần Dược cũng không nhiều lời thêm mà trực tiếp chạy ra sân chặt cây trúc, anh muốn nhanh chóng làm xong phòng tắm cho vợ mình.
Thừa dịp anh đang chăm chú chặt cây trúc thì Cố Kiều nhanh chóng đi tắm rửa qua. Sau khi cô ra khỏi phòng thì Tần Dược đã buộc các cây trúc vừa mới chặt kia lại rồi đặt lên nền nhà, một phòng tắm đơn giản đã hoàn thành.
“Cảm ơn anh nhé, Tần Dược.”
Nhìn người đàn ông đang buông lỏng mặt mày, đôi tay lộ ra cơ bắp rắn chắc, Cố Kiều thật lòng thật dạ nói lời cảm ơn.
Cô biết nguyên nhân Tần Dược vẫn luôn ở bên ngoài mà không vào nhà là bởi vì suy nghĩ cho cô, anh chỉ là muốn để cho cô thoải mái tắm rửa mà thôi. Còn có chuyện ở chung phòng nữa, cũng vì bận tâm đến suy nghĩ của cô nên anh vẫn luôn ngủ ở trên giường xếp chật hẹp.
Cố Kiều biết, chỉ cần người mình gả không phải là Tần Dược mà đổi lại thành bất cứ một người đàn ông nào khác thì họ đều sẽ không cư xử như vậy. Rốt cuộc thì ở niên đại này đa số các cặp vợ chồng đều không có cơ sở tình cảm mà cứ ngây thơ mờ mịt làm chuyện kia, sinh con đẻ cái rồi bắt đầu cuộc sống gia đình.
Nhưng Tần Dược thì vẫn luôn tôn trọng ý nghĩ của cô.
Động tác trong tay Tần Dược chợt dừng lại, anh ngước mắt nhìn về phía Cố Kiềụ
Anh vẫn luôn biết từ trước đến giờ Cố Kiều đều rất xinh đẹp. Lúc này cô đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế, lông mi mảnh dài được ánh đèn phủ lên một lớp ánh sáng, đôi mắt ướt nước long lanh ngày thường bây giờ chỉ còn lại hình bóng anh cứ như anh đang chiếm cứ toàn bộ trái tim của cô vậy.
Tần Dược bỗng nhiên cảm giác yết hầu của mình có chút khô nóng, anh cất giọng nói khàn khàn “Chỉ là việc nhỏ mà thôi, em nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
Cố Kiều thật lòng thật dạ cảm ơn Tần Dược, nhưng đối với Tần Dược mà nói thì những chuyện này đều là việc mà anh nên làm. Anh đã cưới Cố Kiều, đã cam đoan sẽ cho cô một cuộc sống tốt đẹp, cho dù là làm phòng tắm hay những việc khác nữa thì đây cũng đều hứa hẹn của ạnh.
Ở giây phút đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của Cố Kiều thì trong lòng Tần Dược đã kiên định với ý nghĩ này. Anh rất thích cô gái này nên muốn cô luôn vui vẻ hạnh phúc, muốn bảo vệ cô vĩnh viễn.
Mà lúc này, khi nhìn ngắm bóng dáng của Cố Kiều thì khoé miệng Tần Dược không tự chủ được mà hơi hơi cong lên.
Cố Kiều không đi ngủ ngay mà cô lột hết tất cả những búp măng vừa đào được hôm ngay rồi rửa qua bằng nước một lần. Sau đó, cô lại bỏ măng vào trong nước để ngâm một đêm, làm vậy có thể loại bỏ vị đắng của măng.
Sau khi làm xong hết những việc này thì Cố Kiều mới về phòng chuẩn bị đi ngủ. Cô vừa mới mở cửa ra thì Tần Dược cũng đi tới, trong tay anh còn cầm một cái đinh dài và một cây búa. Cố Kiều nghi hoặc hỏi “Anh định làm gì vậy?”
⬅ Trước Tiếp ➡