Tần Dược không trả lời mà dùng cây búa và đinh dài tạo ra một cái lỗ nhỏ ở ven tường bên cạnh giường, sau đó dùng một sợi dây thừng thô dài lại bóng loáng xuyên qua đó, một đầu dây đặt ở trên đầu giường của cô.
“Đến lúc đó anh sẽ cầm đầu dây còn lại trong tay. Nếu buổi tối đang ngủ mà có chuyện gì thì em cứ kéo dây thừng, lúc đó anh sẽ biết là em cần gọi ạn.” Tần Dược giải thích.
Đây là phương pháp mà anh đã suy nghĩ cả ngày hôm nay. Tuy việc xảy ra vào buổi tối hôm đó chỉ là một sự hiểu lầm nhưng nó cũng nhắc nhở Tần Dược rằng nơi này không thực sự an toàn. Nếu buổi tối thật sự có chuyện gì đó xảy ra, thông qua biện pháp này thì anh sẽ lập tức biết ngay.
Cố Kiều ngẩn người “Không cần phải vậy đâu, nếu có việc gì thì em có thể trực tiếp gọi anh mà.”
Tần Dược rất kiên trì “Có thêm một biện pháp bảo đảm thì càng an toàn hơn mà.”
Cố Kiều định nói cô sợ mình sẽ quấy rầy đến Tần Dược nghỉ ngơi, nhưng nghĩ tính đặc thù nghề nghiệp của Tần Dược nên cô vẫn gật gật đầụ
Buổi tối, dưới ánh đèn chập chờn, Cố Kiều nằm ở trên giường nhìn vào sợi dây thừng chỗ mép giường. Cô bỗng nhiên có một loại cảm giác thực sự rất kỳ lạ, thật giống như Tần Dược vẫn luôn ở bên cạnh cô vậy.
Cô duỗi tay nhẹ nhàng khảy khảy, sợi dây thừng khẽ động đậy. Cố Kiều đợi một lúc, quả nhiên phòng bên cạnh rất nhanh chóng vang lên tiếng động nhỏ, mà còn động tận hai lần. Cố Kiều cảm thấy nếu Tần Dược đang ở chỗ này thì nhất định anh sẽ trưng bộ mặt nghiêm túc mà lạnh lùng phun ra ba chữ Mau ngủ đi.
Cố Kiều bỗng nhiên bị suy nghĩ của mình chọc cười, sau khi nói thầm câu chúc ngủ ngon trong lòng thì cô nhắm mắt lại đi ngủ.
Cố Kiều còn tưởng rằng Tần Dược sẽ bị mình quấy rầy, nhưng không nghĩ tới ngày hôm sau lại ngược lại, cô mới là người bị động tĩnh của Tần Dược bên kia đánh thức.
Cũng bởi vì ngày hôm qua đi đào măng quá mệt mỏi nên Cố Kiều không dễ ngủ cho lắm, lần này cô vừa tỉnh dậy thì không định ngủ tiếp nữa. Cô nhìn sắc trời bên ngoài thì phát hiện trời mới vừa rạng sáng, còn chưa đến 5 giờ nữa.
Chẳng lẽ mấy ngày nay Tần Dược đều đi huấn luyện từ sớm như vậy sao?
Cô xỏ giày vào rồi bước ra khỏi phòng, Tần Dược hẳn là cũng vừa mới tỉnh, đang thay quần áo ở trong phòng mình. Cố Kiều không phòng bị đi vào phòng, nhìn thấy toàn bộ thân trên trần trụi của anh. Cô còn chưa kịp thẹn thùng thì chợt thấy trên người anh phủ đầy các vết thương lớn lớn bé bé.
Cố Kiều sốt ruột hỏi “Tại sao anh lại bị thương nghiêm trọng như vậy chứ? Mấy ngày gần đây nhiệm vụ huấn luyện nặng lắm à?”
Những vết thương này đều tương đối mới, rõ ràng là vừa mới bị thương gân đây.
Tần Dược không nghĩ tới Cố Kiều lại tỉnh dậy sớm như vậy. Anh nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề, không muốn để Cố Kiều nhìn thấy các vết thương trên người mình, “Đây đều là mấy vết thương ngoài da thôi, không có gì đáng lo ngại cả. Sắp có nhiệm vụ mới nên phải huấn luyện chăm chỉ một chút.”
Không biết vì cái gì, khi nghe được những lời này của Tần Dược thì Cố Kiều bỗng nhiên cảm giác trong lòng mình chợt nghẹn lại.
Cứ như là…… cô sắp mất đi một thứ gì đó vậy.
“Tiểu Kiều?”
Tần Dược phát hiện Cố Kiều bỗng nhiên có chút thất thần nên nhẹ giọng gọi cô. Cố Kiều vội vàng phục hồi lại tinh thần, ném hết những ý nghĩ kỳ quái kia sang một bên “Em không có việc gì, em đi làm vài món cho anh ăn nhé?”
Tần Dược lại lắc lắc đầu “Không cần đâu, em về phòng ngủ thêm một lúc đi, đợi lát nữa anh sẽ trực tiếp đi tới nhà ăn để ăn sáng saụ”