⬅ Trước Tiếp ➡
Anh vừa nghe Tiểu Phùng nói Cố Kiều tới sau núi đã biết cô muốn đi đào măng, sau khi huấn luyện xong một ngụm nước anh cũng chưa kịp uống đã vội vàng đuổi tới đây.
Cố Kiều nhỏ giọng đáp “Không có việc gì đâu, vết thương của em đã khỏi rồi mà.”
Thực sự là đã khỏi hẳn rồi, cõng mấy thứ này về nhà cũng hoàn toàn không thành vấn đề.
Thế nhưng Tần Dược không chịu, anh đeo sọt lên trên người mình rồi nhìn về phía chị dâu Đỗ “Chị dâu, chị có cần em hỗ trợ không ạ?”
Chị dâu Đỗ đương nhiên là không cần, liên tục xua tay “Không có việc gì đâu, hai em cứ trở về trước đi, chút nữa Đại Oa sẽ đến đón chị saụ”
Tần Dược gật gật đầu rồi nắm tay Cố Kiều rời đi.
Nhìn bóng dáng của hai vợ chồng này, chị dâu Đỗ vốn dĩ đang lo lắng về trạng thái tình cảm của hai người đến bây giờ mới kịp phản ứng lại nannan
Chị đây là đang bị bắt ăn thức ăn cho chó đấy à?
Trên đường trở về, Cố Kiều nhìn bóng dáng cao lớn rắn chắc của Tần Dược mà cảm giác tim đập thình thịch, cô vừa định nói chuyện thì nghe thấy anh nói “Nếu lần sau em muốn lên núi thì nhớ nói với anh từ trước để anh đi đón em.”
Cố Kiều cười cười đáp “Không cần đâu, em đâu có yếu ớt đến mức đó. Sức lực của em cũng lớn lắm đấy.” Vừa nãy chị dâu Đỗ không nhấc được sọt lên, đều là cô đã giúp đỡ chị ấy hết.
Tần Dược dừng chân, quay đầu lại nói với cô “Trước đây một cậu lính dưới quyền của anh cũng đi lên núi để dọn mấy tảng đá, kết quả là cậu ấy gặp phải rắn độc, suýt chút nữa đã bị cắn rồi.”
“Trên núi có rắn ư? ” Cố Kiều khiếp sợ, bàn tay đang nắm hờ lấy tay Tần Dược vội vàng nắm chặt lại, cả người đều dán sau lưng anh rồi ôm chặt lấy cánh tay Tần Dược.
Nghĩ lại thì cũng đúng, trên núi sao có thể không có rắn được. Cố Kiều sợ rắn nhất trên đời, khi còn nhỏ cô đã từng bị rắn cắn một lần nên bây giờ chỉ nghĩ tới thôi mà cũng cảm thấy cực kỳ sợ hãi.
Bỗng nhiên bị vợ mình ôm chặt khiến cả người Tần phó đoàn trưởng cứng đờ, ở góc mà Cố Kiều không nhìn tới thì hai bên tai đều đỏ rực lên, anh thấp giọng an ủi “Không sao đâu, chỉ cần em đừng đi tới mấy chỗ có nhiều bụi cỏ là được. Khi nào muốn lên núi nhớ phải nói với anh trước.”
“Được ạ ” Bây giờ Cố Kiều nào dám không đồng ý nữa, lập tức ngoan ngoãn mà gật đầụ Đương nhiên là phải nói với Tần Dược trước rồi, cho dù có bị rắn cắn thì anh còn có thể kịp thời tới cứu cô.
Cố Kiều lập tức cảm thấy Tần Dược quả thực là khiến người ta cực kỳ có cảm giác an toàn, cô cảm động nói “Tần Dược, anh đúng là một người tốt mà, có anh ở đây thực sự tốt quá đi mất.”
Tần phó đoàn trưởng đột nhiên được vợ mình phát cho thẻ người tốt, tuy không biết là cô có ý tứ gì nhưng vẫn có cảm giác hơi kỳ quái “……”
Cố Kiều lại cảm thán “Chẳng qua làm quân nhân đúng là nguy hiểm thật đấy.”
Cứ nói về mấy người mà Tần Dược lấy làm ví dụ cho cô đi, một người vì không bôi thuốc mà miệng vết thương thối rữa phải làm giải phẫu, một người khác thì lại gặp phải rắn độc suýt chút nữa là bị cắn. Xem ra sau này cô phải chăm sóc cho Tần Dược thật cẩn thận mới được, đây cũng là một loại hành động gián tiếp cống hiến cho đất nước mà.
Chẳng qua chuyện này cũng có thể chứng minh Tần Dược một người lãnh đạo tốt, dù là ai bị thương cũng đều có thể nhớ rõ ràng như vậy.
Tần phó đoàn trưởng bỗng nhiên có chút chột dạ nên không nói chuyện nữa, sau khi cất sọt đi xong thì lại tiếp tục chặt cây trúc.
Bởi vì nhóm quân tẩu đã tặng cho nhà cô không ít thứ cho nên bữa cơm hôm nay cực kỳ phong phú.
⬅ Trước Tiếp ➡