Cố Kiều có chút dở khóc dở cười, vừa mới cất thịt đi thì lại có không ít các quân tẩu khác tới đây để đưa quà tặng đáp lễ cho Cố Kiều, mấy thứ như hạt dẻ, trứng gà, rau xanh đều có không ít. Chờ đến khi chị dâu Đỗ tới đây thì mấy cái rổ của nhà Cố Kiều đều đã đầy ắp hết.
“Chà chà, xem ra nhà em được mùa rồi đó.” Chị dâu Đỗ cười tủm tỉm trêu chọc.
Cố Kiều bất đắc dĩ cười “Mọi người đều khách khí quá rồi. Chị dâu, sao chị lại tới đây vậy ạ?”
“Chị tới rủ em đi đào măng ấy mà. Măng sau núi đã là lượt cuối rồi, nếu bây giờ không đi đào thì sẽ phải chờ đến sang năm đấy.”
Măng ở đây sinh trưởng rất nhanh. Một trận mưa xuân qua đi là có thể mọc ra một mảng lớn toàn là măng, chờ thêm mấy ngày nữa sẽ biến thành cây trúc hết, đến lúc đó thì không thể ăn được nữa.
Cố Kiều phát hiện Tần Dược rất thích ăn măng, đến lúc đó phơi khô hay là ướp thành đồ chua thì cũng đều là mấy món ăn không tồi. Cô nhanh chóng cầm sọt đi lên núi cùng với chị dâu Đỗ.
Núi ở ngay bên cạnh chỗ ruộng, hai người vừa đi vừa nói chuyện phiếm cùng nhaụ Chị dâu Đỗ cười nói “Em không biết đâu, bây giờ chị chẳng cần phải nhọc lòng về việc ăn cơm của Tam Oa nữa rồi. Chỉ cần có tương kia mà em mang qua thì thằng nhóc đó ăn nhanh lắm.”
“Tiểu Kiều à, tay nghề này của em thật sự tốt ghê luôn, tương hải sản kia làm như thế nào vậy? Em cũng dạy chị làm thử nhé?”
Cố Kiều gật đầu “Vâng, chị dâu Đỗ. Chờ lần sau em làm món này thì sẽ gọi chị qua rồi chúng ta cùng nhau làm.”
“Được.”
Hai người nói đủ các thứ chuyện trên trời dưới đất, rất nhanh đã đến trên núi. Măng nơi này sinh trưởng cực kỳ rậm rạp, thon dài, một mảnh đất rộng lớn mênh mông toàn là măng tươi.
Trước kia Cố Kiều từng đào măng nên rất quen thuộc với việc này. Cô đeo găng tay vào, tay phải dùng sức chút là có thể nhẹ nhàng đào một búp măng tươi non lên.
Mấy hôm nay ngày nào trời cũng mưa nên không chỉ có măng mà ngay cả mộc nhĩ hay nấm hương cũng đều mọc lên rất nhiềụ Cố Kiều hái mỗi thứ một ít bỏ vào trong sọt, chờ bao giờ trời nắng thì sẽ mang đi phơi khô, sau này dùng chúng để nấu canh ăn sẽ rất ngon.
Cố Kiều thậm chí còn phát hiện một cái tổ kiến ở đó nữa. Tổ kiến khá to nằm khuất ở trong bụi cỏ, Cố Kiều vội vàng đánh dấu vào bên cạnh nó. Bây giờ vẫn còn chưa đến lúc, nhưng chờ một đoạn thời gian nữa thì phía trên của tỏi kiến sẽ mọc ra một loại nấm ngon hơn so với các loại nấm thông thường rất nhiềụ
“Tiểu Kiều, sao thế em?”
Phía sau vang lên giọng nói của chị dâu Đỗ, Cố Kiều vội vàng đáp lại rồi cõng cái sọt trên lưng đi qua đó.
Thật ra lần này chị dâu Đỗ rủ Cố Kiều lên núi cùng ngoại trừ đi đào măng như đã nói thì chị còn muốn hỏi cô về chuyện của Tần Dược nữa. Hôm qua Thạch Hồng Tinh kể cho chị nghe rằng Tần Dược đã huấn luyện đến khi rất muộn mới trở về nhà, còn nỗ lực hơn so với mấy tân binh vừa mới vào đoàn nữa.
Thế nhưng vừa lên núi thì lực chú ý của chị dâu Đỗ đều bị dời đi. Chị không nghĩ tới Cố Kiều nhìn qua có vẻ cực kỳ mảnh mai tựa như mấy cô gái trong thành mà lại có thể làm việc lưu loát như vậy, tốc độ bẻ măng của cô còn nhanh hơn cả chị nữa.
Giờ chị mới nhớ ra chuyện Tần Dược, vừa mới chuẩn bị hỏi thì phát hiện cách đó không xa xuất hiện một bóng người đang đi về phía bên này.
Cố Kiều lập tức nhận ra ngay “Tần Dược? Sao anh lại tới đây thế?”
Chân Tần Dược dài nên đi rất nhanh, hai ba bước đã tới trước mặt cô, tháo cái sọt trên lưng Cố Kiều xuống “Vết thương của em vẫn chưa khỏi hẳn, anh tới đón em.”