⬅ Trước Tiếp ➡
“Phòng tắm sao?” Cố Kiều sửng sốt, nghĩ đến trận náo loạn tối hôm qua. Nghĩ nghĩ một lúc, cô cảm thấy nếu có một căn phòng tắm thì tương đối tốt hơn, rốt cuộc cô cũng không thể ngày nào cũng thừa dịp Tần Dược không trở về để đi tắm giặt sạch sẽ được.
“Sao cũng được ạ, anh xem xem làm như thế nào cho tiện là được.” Chỉ là dùng cây trúc làm phòng tắm thì sẽ dễ dàng bị hư thối, chẳng lẽ Tần Dược không biết điều này sao?
Cố Kiều cũng chưa nói ra mà chuẩn bị đi làm bữa sáng, phải làm thêm vài món ăn ngon để cảm ơn Tần Dược mới được.
Khoai sọ mà chị dâu Đỗ bảo Nhị Oa mang tới đây tối hôm qua đã xử lý xong xuôi. Sau khi nấu chín thì nghiền nhỏ thành dạng bột phấn, cho thêm một ít đường trắng, dùng bột mì xoa đều bên ngoài là đã tạo thành mấy viên khoai nho nhỏ thơm ngọt ngon miệng rồi.
Sau khi Tần Dược ăn xong thì đi huấn luyện. Cố Kiều vừa mới chuẩn bị thu dọn nhà cửa một chút thì nghe thấy bên ngoài có người đang gọi mình, cô vừa bước ra ngoài thì thấy một gương mặt lạ.
“Chào cô, tôi là Liễu Dung Dung, cảm ơn tương hải sản mà cô mang qua tặng ngày hôm qua nhé.” Nói xong, cô ấy còn cầm nửa cân thịt trong tay đưa tới.
Cố Kiều liên tục xua tay “Không có gì đâu, chỉ là một chút tôm nhỏ và cá nhỏ thôi mà.”
Ở thời buổi này thì thịt quá quý giá, Cố Kiều nhất định không thể nhận được.
Với người tên Liễu Dung Dung này thì Cố Kiều có chút ấn tượng.
Chị dâu Đỗ nói cô ấy là người đến từ trong thành, gia cảnh rất tốt, lại đang làm ở đoàn văn công, còn gả cho Ngô đoàn trưởng nữa nên không ở chung hoà thuận với mấy quân tẩu ở đây cho lắm. Ngày thường nếu chào hỏi thì cô ấy đều ngẩng cao đầu, là kiểu cực kỳ kiêu ngạo ấy, chưa từng chủ động nói chuyện với mấy người bọn họ bao giờ.
Cố Kiều cũng không nghĩ tới Liễu Dung Dung sẽ chủ động tới tìm mình, còn mang tới quà lớn như vậy nên cô chỉ có thể vội vàng từ chối bảo cô ấy mang về.
Nhưng Liễu Dung Dung nhất định không chịu, có chút ấp úng mà giải thích một lúc lâụ Lúc này Cố Kiều mới hiểu rõ rằng cô ấy cảm thấy tương hải sản ăn quá ngon nên mới muốn tới đây hỏi thử xem nơi này của Cố Kiều có còn chút nào hay không.
“Ngại quá, nhà tôi ăn hết tương hải sản mất rồi. Hay lần sau nếu làm gì đó thì tôi sẽ lại đưa qua cho cô một ít nhé?” Cố Kiều nói.
Liễu Dung Dung cảm thấy cực kỳ mất mát. Mọi người đều cho rằng cô ấy không dễ ở chung, nhưng thật ra cô ấy chính là kiểu người tuy ngạo kiều nhưng lại cực kỳ thích ăn đồ ngon. Để được ăn chút đồ ngon mà cô ấy thường xuyên đi tới trong huyện, vì thường xuyên vào huyện mua đồ nên có không ít quân tẩu tới từ nông thôn cảm thấy cô ấy phá của. Họ thường xuyên nói xấu về cô ấy ở sau lưng.
Sau khi Liễu Dung Dung biết chuyện này thì dần dần không hoà hợp với tập thể nữa. Lúc Cố Kiều tới thăm hỏi ngày hôm qua, cô ấy còn cho rằng Cố Kiều cũng chỉ là ra vẻ ngoài mặt mà thôi, chứ trong lòng chắc cũng khinh thường cô ấy. Thế nhưng không nghĩ tới đồ ăn do Cố Kiều làm ăn lại ngon như vậy, Liễu Dung Dung lập tức mê mẩn luôn
Vội vàng cầm một miếng thịt tới đây để hỏi thử xem nơi này của Cố Kiều có còn món đó hay không, cô ấy có thể đổi với Cố Kiều mà. Vậy mà món đó đã hết mất rồi.
Tuy rằng Cố Kiều nói sau này cô ấy sẽ làm những món khác, nhưng Liễu Dung Dung cảm thấy món khác nhất định sẽ không ngon được như tương hải sản. Liễu Dung Dung chỉ có thể thất vọng rời đi, chẳng qua nửa cân thịt kia thì cô ấy khăng khăng bảo cô phải giữ lại.
⬅ Trước Tiếp ➡