Lão phu nhân dặn nàng chú ý thân thể nhiều hơn một chút, cũng không hề nói lời răn dạy mà cho nàng lui xuống.
Thẩm Diên quỳ gối tạ ơn, sau đó đứng dậy cầm thuốc rời đi.
Nàng không biết mình nên làm như thế nào để chối bỏ mối hôn sự này, hoặc là, làm thế nào để Bùi Dực sinh lòng chán ghét đối với nàng, cho dù cưới nàng cũng không muốn chạm vào nàng.
Như vậy nàng sẽ không cần sinh con cho hắn, cũng sẽ không tới mức khó sinh mà chết.
Nàng suy nghĩ quá mức chuyên chú, không ngẩng đầu chú ý trước mặt, nên vừa mới bước ra khỏi ngạch cửa Tây Uyển, nàng bất chợt đụng phải một bức tường thịt rắn chắc.
Một thân mình thơm mềm đột nhiên nhào tới trước ngực, Bùi Dực nhíu mày đẩy Thẩm Diên ra.
Hắn liếc nhìn trang phục của Thẩm Diên, biết nàng là tỳ nữ trong phủ, không khỏi mắng hai câu: "Lỗ mãng hấp tấp, ngươi làm việc thế nào vậy?"
Thẩm Diên bất chợt nghe thấy giọng nói lạnh lùng quen thuộc, nàng có loại cảm giác dường như đã trải qua mấy đời.
Trong nháy mắt thân mình nàng lập tức cứng đờ, sau đó lại mau chóng khôi phục như thường.
Thẩm Diên hơi khuỵu gối, hai tay giao nhau đặt trên eo, hành lễ với Bùi Dực "Tướng gia thứ tội, nô tỳ biết sai rồi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Bùi Dực nhìn chằm chằm vào hai mắt nàng, khó hiểu hỏi: "Ban ngày ban mặt, ở trong phủ đeo khăn che mặt làm gì?"
"Trên mặt nô tỳ có mụn rỗ, lo lắng sẽ khiến mọi người sợ hãi, cho nên không dám ra gặp người."
Đối với loại việc nhỏ này, Bùi Dực sẽ không so đo quá nhiều, hắn xua tay, có chút ghét bỏ nói: "Lui ra đi, mấy ngày này không cần ra cửa, trong phủ có khách quý tới chơi, tránh làm người ta hoảng sợ."
"Vâng, nô tỳ cẩn tuân lời dạy bảo của tướng gia." Thẩm Diên hành lễ, chờ Bùi Dực từ từ lướt qua trước mặt, nàng mới cẩn thận ngẩng đầu lên.
Thẩm Diên nghiêng đầu, nhìn về phía sau, ánh mắt dừng lại trên bóng dáng cao dài đĩnh bạt của nam nhân, cả người có chút ngẩn ngơ.
Bùi Dực trước mặt không nhớ rõ nàng, không nhận ra thanh âm của nàng, dường như không có ký ức kiếp trước.
Cho nên, chỉ có một mình nàng trọng sinh?
Thẩm Diên không biết vì sao mình có thể sống lại, sự tình phát sinh hai ngày nay quá mức khiến người ta sợ hãi, mặc dù nàng có nghi ngờ, nhưng lại không dám nói với người khác.
Chuyện kỳ lạ dị thường này nói ra e rằng người khác cũng sẽ không tin, không nên biến khéo thành vụng, khiến người ta hiểu lầm rằng nàng là thứ tà vật không sạch sẽ, lại đem nàng đi thiêu.
Thẩm Diên quyết định chôn sâu bí mật này dưới đáy lòng.
Sau khi trở về, nàng cẩn thận nghĩ tới mười ngày kế tiếp, mình nên làm thế nào để phá hủy mối hôn sự này.
Tuy nhiên, nàng phát hiện sự tình khó khăn hơn so với trong tưởng tượng của nàng rất nhiều.
Chính Bùi Dực cũng không quan tâm thiếp thất của hắn là ai, hắn cũng chưa từng tới gặp nàng.