Thời điểm Thẩm Diên còn đang đắm chìm trong nỗi bi thương của kiếp trước, bên ngoài cửa bất chợt vang lên tiếng gọi: "Thẩm Diên, Thẩm Diên, mau mở cửa, lão phu nhân có chuyện quan trọng phân phó."
Thẩm Diên đứng dậy đi mở cửa.
Người tới là đại nha hoàn hầu hạ trước mặt lão phu nhân -- Xuân Nguyệt, trên tay nàng nâng một bộ giá y màu hồng nhạt, bên trên đặt vài món đồ trang sức.
"Thẩm Diên, lão phu nhân đã xem ngày, nói ngày mai là ngày lành tháng tốt, thích hợp cưới gả. Buổi tối ngày mai ngươi thay xiêm y, dọn tới nhà kề trong viện tướng gia đi, cũng coi như gả vào Bùi gia."
Xuân Nguyệt giao đồ vật vào trong tay Thẩm Diên, sau đó liền rời đi.
Nạp thiếp, đã là thiếp thì không thể dùng màu đỏ, nghi thức giản lược, không có kiệu tám người khiêng, không bái thiên địa.
Kiếp trước, Thẩm Diên cũng chỉ mặc một bộ xiêm y đơn giản màu hồng nhạt, kính trà cho lão phu nhân, cứ như vậy trở thành thiếp của Bùi Dực.
Thẩm Diên ngơ ngẩn nhìn bộ giá y màu hồng nhạt, trong lòng chua xót, chẳng lẽ một đời này của nàng, lại tiếp tục giẫm lên vết xe đổ?
Làm người thì không thể mềm yếu khuất phục trước vận mệnh, Thẩm Diên muốn giãy giụa một phen, ít ra cũng tốt hơn việc không làm gì cả, ngày sau lại sinh ra lòng hối hận.
Sáng sớm ngày thứ hai, Thẩm Diên động chút tay chân trên mặt, nàng che một tầng khăn mỏng màu trắng, đi bái kiến lão phu nhân.
"Lão phu nhân, không biết hôm qua nô tỳ ăn nhầm thứ gì, trên mặt bất chợt nổi lên rất nhiều vết rỗ, e rằng sẽ khiến tướng gia hoảng sợ, tối nay không thể động phòng, hy vọng lão phu nhân thứ tội." Thẩm Diên quỳ gối trước mặt Bùi lão phu nhân, cúi đầu, bộ dáng cúi đầu nhận tội.
Lão phu nhân cũng không phải người chanh chua, bà cho người tháo khăn che mặt của Thẩm Diên xuống, liếc nhìn nàng một cái xem có nghiêm trọng hay không.
Thẩm Diên nghe lời tháo khăn che mặt, gương mặt trắng nõn hoàn mỹ lúc ban đầu hiện tại bị phủ kín những chấm hồng li ti, nhìn qua có chút khiến người ta sợ hãi.
Lão phu nhân nhìn Thẩm Diên chằm chằm, thở dài nói: "Haiz, ngươi đứa nhỏ này, thời khắc mấu chốt, sao lại xảy ra chuyện như vậy?"
Nàng xua tay, phân phó Xuân Nguyệt bên cạnh: "Đi, tìm đại phu đến xem cho Thẩm Diên, sau này đồ ăn của nàng sẽ do đầu bếp phụ trách, không thể để nàng tiếp tục ăn bậy."
"Vâng, nô tỳ đi luôn." Xuân Nguyệt trả lời, sau đó lui xuống.
Mười lăm phút sau, đại phu tới.
Là một lão đại phu đã lớn tuổi, có lẽ ánh mắt không tốt lắm, ông nhìn chằm chằm những chấm đỏ trên khuôn mặt nhỏ của Thẩm Diên, tiếp theo bắt mạch cho nàng.
Sau khi bắt mạch xong, ông kê mấy thang thuốc, lại để lại cho nàng một lọ thuốc bôi, dặn nàng mỗi ngày rửa mặt xong thì bôi lên các chấm đỏ.
Đại phu đi rồi, lão phu nhân nói với Thẩm Diên muốn hoãn chuyện hôn sự lại 10 ngày.
Bà tìm người tính ngày, 10 ngày sau là ngày mùng 9, lâu lâu dài dài, ngụ ý tốt đẹp, trên hoàng lịch cũng nói đó là ngày cát lợi, thích hợp cưới gả.
Thẩm Diên không dám vi phạm mệnh lệnh của lão phu nhân, nàng ngoan ngoãn đáp lời: "Vâng ạ."