⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng lão phu nhân lại rất để bụng tới Thẩm Diên, bà thích Thẩm Diên, cảm thấy bộ dáng nàng rất tốt, ngày sau con cháu Bùi gia chắc chắn sẽ cực kỳ tuấn tú.
Hơn nữa Thẩm Diên có giáo dưỡng, có khí chất, khác hẳn những hồ mị tử xinh đẹp nhưng tục tằng trong Câu Lan Viện.
Sau này đứa trẻ do nàng sinh ra, đoán chừng sẽ giống mẫu thân, xinh đẹp và khí chất.
Lão phu nhân phải lựa chọn rất lâu mới chọn được hạt giống tốt như Thẩm Diên, nếu là tiểu thư quan gia đứng đắn khác, làm gì có ai nguyện ý hạ mình làm thiếp cho Bùi Dực, đa phần đều muốn làm chính thê.
Nhưng Bùi Dực lại không muốn cưới chính thê, chỉ có thể nạp thiếp.
Trùng hợp, thân phận Thẩm Diên rất thích hợp.
Gần tới hôn kỳ, lão phu nhân sợ Thẩm Diên lại xảy ra chuyện, bà sắp xếp cho Thẩm Diên một tiểu nha hoàn, chăm sóc cuộc sống hàng ngày của nàng, phụ trách đồ ăn cũng như việc sắc thuốc cho nàng.
Công việc phụ trách giặt rũ xiêm y trước kia của Thẩm Diên cũng được tỳ nữ khác tiếp quản, mặc dù nàng còn chưa qua cửa, nhưng cũng tính là nửa di nương.
Cuộc sống của Thẩm Diên bắt đầu thanh nhàn, hiện tại nàng lắc lư tới nơi nào đều có nha hoàn đi theo.
Điều này khiến Thẩm Diên có chút không quen, nàng muốn lén lút làm việc khác cũng không được.
Thẩm Diên bất đắc dĩ, mỗi ngày nàng đều ăn vạ trong phòng, không đặt chân ra ngoài, như vậy nha hoàn sẽ không thời thời khắc khắc đi theo nàng.
Thời gian trôi rất nhanh, nháy mắt đã tới ngày mùng 9.
Bùi Dực không hy vọng đồng liêu trong triều biết chuyện mình nạp thiếp, hắn không tổ chức tiệc rượu, cũng không thông báo cho người khác.
Buổi tối, hắn uống hết một bình rượu mạnh, mang theo vài phần men say, đi tới nhà kề nơi Thẩm Diên đang sống.
Thiếp không thể đội khăn hồng, khi Bùi Dực đẩy cửa bước vào liền trông thấy Thẩm Diên đang ngồi ngay ngắn trên giường.
Hắn nghe tổ mẫu nói đã tìm cho hắn một tiểu thiếp đoan trang tú lệ, dưới ánh nến mờ ảo, Bùi Dực nhìn thấy gương mặt nhỏ trắng nõn của Thẩm Diên, quả nhiên rất xinh đẹp.
Tuy nhiên, điều này đối với hắn mà nói cũng chẳng có ý nghĩa gì, chỉ là khi viên phòng trong lòng sẽ không quá bài xích mà thôi.
Chuyện viên phòng đối với hắn mà nói chỉ là nhiệm vụ nối dõi tông đường, kéo dài hương khói mà thôi, yêu cầu của Bùi Dực đối với thiếp thất cũng không cao.
"Cởi xiêm y đi." Bùi Dực đi tới trước giường, bắt đầu cởi áo tháo thắt lưng.
Thẩm Diên ngước mắt nhìn hắn, trong lòng có chút hụt hẫng.
Kiếp trước, hắn cũng như vậy, vừa tiến vào phòng đã la hét muốn nàng cởi xiêm y.
Khi đó nàng tính tình nhát gan yếu đuối, cảm thấy thân phận mình hèn mọn, gả được cho hắn đã là trèo cao, đối với mệnh lệnh của hắn nàng không dám chối từ, mặc nhiên ngoan ngoãn cởi xiêm y.
Thế nhưng hôm nay, trong lòng Thẩm Diên lại không hề nguyện ý.
Nàng ngồi yên không nhúc nhích, nhìn nam nhân cởi đồ, lộ ra cơ ngực săn chắc.
Bùi Dực cởi áo ra, quay đầu nhìn thấy Thẩm Diên đang ngơ ngác nhìn mình chằm chằm, không một chút động tác.
Hắn hơi nhướn mày, liếc mắt nhìn nàng một cái.

⬅ Trước Tiếp ➡