Thân mình nàng càng thêm suy yếu vô lực, cơn đau đớn dưới hạ thân bắt đầu khuếch tán, lan tràn vào tận cốt tủy, hơi thở phả ra càng thêm mỏng manh, tầm mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, hàng mi dài nhẹ chớp hai cái, cặp mắt hạnh thanh lệ động lòng người kia cứ như vậy mà khép lại.
Bà đỡ nhận lệnh vội vàng chạy về phòng.
Bùi Dực đứng tại chỗ, trong đầu đột nhiên hiện lên gương mặt nhỏ của Thẩm Diên ngày hôm ấy, nụ cười của nàng vô cùng ngọt ngào.
Hắn bất chợt mở to mắt, gọi bà đỡ lại: "Đợi đã, đều giữ, lớn nhỏ đều phải giữ."
Bà đỡ nghe thấy thế ngừng bước chân, có chút khó xử nói: "Nhưng mà.. Tướng gia.."
Bùi Dực nhíu mày, lạnh lùng nói: "Đừng nói lời vô nghĩa, tận lực duy trì, nếu như có vạn nhất, giữ lớn."
"Vâng, thưa tướng gia." Bà đỡ tiếp lời, vội vàng chạy về phòng.
"A.. đau bụng quá.." Thẩm Diên dùng tay che bụng, đột nhiên từ trong ác mộng bừng tỉnh.
Nàng ngồi phắt dậy, dồn dập thở hổn hển, ánh mắt mờ mịt đánh giá hoàn cảnh chung quanh.
Ánh nến mờ ảo, bố trí đơn giản, một giường, một bàn trà, một bàn trang điểm, tất cả đều là chút gia cụ đã cũ, nhìn qua có phần đơn sơ.
Khung cảnh trước mắt có chút quen thuộc, hình như là căn phòng cũ khi nàng chưa gả cho Bùi Dực làm thiếp.
Thẩm Diên sờ bụng, phát giác vùng bụng bằng phẳng, không giống bộ dáng mang thai hài tử.
Dưới thân cũng không có cảm giác xé rách đau nhức, càng không có màu đỏ tươi chói mắt.
Nàng kinh ngạc đứng dậy, chậm rãi đi tới trước gương đồng.
Trong gương là một khuôn mặt nhỏ xinh đẹp tựa hoa đào mùa xuân, cho dù hiện tại không một chút trang điểm thì cũng tú lệ tinh xảo, khó giấu được vẻ đẹp trời sinh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Thẩm Diên duỗi tay sờ chiếc cằm nhỏ của mình, đây là bộ dáng của nàng trước khi mang thai.
Kiếp trước, sau khi nàng làm thiếp cho Bùi Dực, đồ ăn thức uống đều tốt lên, tới khi mang thai, mỗi ngày đều bị ép ăn uống các loại đồ bổ.
Không quá mấy tháng, thân mình nàng liền đẫy đà dần lên, chiếc cằm nhọn cũng mượt mà hơn rất nhiều.
Thẩm Diên vén tay áo, nhìn thấy dấu thủ cung sa màu đỏ nổi bật trên cánh tay trắng nõn.
Nàng sờ lên cổ tay gầy guộc của mình, mạch đập bình thường, lại một lần nữa sờ lên lồng ngực, nhịp tim cũng đập vô cùng rõ ràng.
Nàng không chết.
Trong lòng Thẩm Diên có chút vui sướng, nàng cong môi nở nụ cười, nhưng miệng cười mà nước mắt lại tí tách rơi.
Trước khi chết, hai chữ "giữ nhỏ" lạnh nhạt của nam nhân kia tựa như một mũi dao nhọn cắm thẳng lên ngực nàng, đau tới mức nàng hít thở không thông.
Đáng thương trời cao chiếu cố nàng, vậy mà lại để nàng sống thêm một đời.
Một đời này, nàng không muốn làm thiếp cho Bùi Dực, cũng không muốn sinh con cho hắn.
Tuy nhiên, hiện thực không phải do một tỳ nữ nho nhỏ như nàng làm chủ.