⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm qua, Bùi lão phu nhân gọi Thẩm Diên tới trước mặt, nói với nàng chuyện làm thiếp cho Bùi Dực.
Thẩm Diên vừa thụ sủng nhược kinh lại thấp thỏm lo âu, từ nhỏ ma ma giáo dưỡng đã nói với nàng, quý nữ có thân phận hiển hách giống như nàng, một ngày nào đó sẽ gả đến gia đình phú quý làm chính thê.
Cho nên, tư tưởng làm chính thê đã sớm ăn sâu bén rễ trong lòng Thẩm Diên.
Tuy nói Thẩm gia suy tàn, nhưng trong lòng nàng vẫn muốn tìm một nam tử thành thật, gả cho hắn làm thê tử, giúp hắn nuôi dạy con cái, trải qua những ngày tháng an lành yên vui.
Mấy năm nay, nàng vẫn luôn trộm tích cóp bạc, nghĩ đợi tới khi tích cóp đủ một trăm lượng, có thể chuộc thân, ra phủ tìm một nam nhân đáng tin cậy gả đi.
Nhưng điều khiến người ta cáu giận chính là, Nhị di thái Thẩm gia lòng tham không đáy muốn kiếm thêm mấy chục lượng bạc, khi bán Thẩm Diên, thế nhưng lại ký văn tự bán đứt.
Dựa theo khế ước bán thân, từ đầu đến chân Thẩm Diên đều thuộc sở hữu của Bùi gia.
Mặc dù nàng không tình nguyện làm thiếp, nhưng khế ước bán mình của nàng lại nằm trong tay Bùi gia, không còn cách nào khác nàng đành phải nhận mệnh.
Tuy nhiên nói tới cũng hiếm lạ, trên đời này luôn có mấy việc kỳ quái.
Hôm qua, sau khi trở về từ chỗ của lão phu nhân, đêm khuya Thẩm Diên nằm mơ thấy ác mộng.
Trong mộng, nàng vác bụng to nằm trên giường, thân dưới bị xé rách vô cùng đau đớn, máu tươi ào ạt chảy ra.
Chăn gấm dưới thân bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ thẫm, Thẩm Diên đau tới mức sắc mặt trắng bệch, hơi thở gấp gáp.
Bà đỡ thấy dáng vẻ này của nàng, vẻ mặt kinh hoảng, vội vàng thúc giục nói: "Di nương, ngài cố gắng dùng sức thêm chút nữa, hài tử sắp ra rồi."
Thân mình Thẩm Diên thật sự suy yếu, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi, nửa canh giờ trước đã hao hết sức lực của nàng.
Nàng khẽ cắn răng, tay ngọc nắm chặt thành quyền, muốn dùng sức, nhưng thân mình lại mềm như bông, căn bản không sử dụng được một chút sức lực.
Nàng ngã trở về giường, khí như tơ nhện nói: "Đại nương, ta không còn sức, không được rồi."
Giữa hai chân trắng như ngọc của Thẩm Diên máu tươi vẫn đang chảy ào ạt, tình huống có vẻ không mấy lạc quan.
Bà đỡ lập tức luống cuống, bà ta vội vàng chạy ra ngoài cửa, nói với người nam nhân thân hình cao lớn đang khoanh tay chờ đợi: "Tướng gia.. Di nương khó sinh, giữ lớn.. hay giữ nhỏ?"
Bùi Dực ngẩn ra, hắn xoay người, ánh mắt thâm trầm nhìn vào trong phòng.
Bầu không khí thoáng chốc trở nên vô cùng an tĩnh, người nam nhân trầm mặc không nói. Một lát sau, hắn khép hai tròng mắt, khó khăn mở miệng: "Giữ.. nhỏ."
Thẩm Diên ở trong phòng nghe thấy câu trả lời của nam nhân ngoài cửa, đầu quả tim của nàng tê rần, sắc mặt càng thêm tái nhợt, khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt sáng lấp lánh.

⬅ Trước Tiếp ➡