Trái tim đang treo ngược của Bùi lão phu nhân rốt cuộc cũng hạ xuống, cháu trai này của bà có khi thật sự rất quật cường, chuyện hắn đã quyết, cho dù mười con trâu cũng không thể kéo trở lại.
Tuy rằng hắn không chịu cưới vợ, nhưng chịu nạp thiếp đã là điều hiếm có rồi.
Bùi lão phu nhân biết trong lòng hắn có một nút thắt, trong chốc lát không thể tháo gỡ được, vì vậy bà cũng không dồn ép quá chặt.
Trước tiên nạp thiếp cũng không sao, sớm ngày sinh hạ hài tử, vì Bùi gia khai chi tán diệp, ngày nào đó lại cưới chính thê cũng không đáng ngại.
Bùi lão phu nhân tìm cho Bùi Dực một cô gái là con đại thần có huyết thống cao quý của tiền triều làm thiếp.
Cô nương kia tên Thẩm Diên, trời sinh mỹ mạo, khuôn mặt khả ái, dáng người lả lướt, từ nhỏ đã thông thạo cầm kỳ thi họa, tri thư đạt lễ.
Không được hoàn mỹ chính là, Thẩm Diên là nô tịch, cho nên nàng chỉ có thể làm thiếp.
Một người thiếp thân phận hèn mọn, lấy về sinh con nối dõi.
Thẩm Diên có khí chất nổi bật, duyên dáng yêu kiều, như hoa sen dưới nước.
Cho dù làm nô hai năm, trên người cũng không hề lộ ra vẻ nô tính hèn mọn, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều hiện ra một loại quý khí tiềm tàng.
Phụ thân Thẩm Diên là đại thần tiền triều, hai năm trước khi thay đổi triều đại, phụ thân nàng không muốn quy thuận, đâm đầu vào cột trụ, lấy cái chết biểu thị sự trung tâm.
Đương kim Thánh Thượng là một minh quân, đối với thế hệ trung thần đã qua đời tỏ vẻ kính nể tiếc hận, không truy cứu quá nhiều trách nhiệm.
Cuối cùng hạ chỉ biếm mấy chục người Thẩm gia thành thứ dân.
Thẩm Diên là đích nữ, do đại phu nhân Thẩm gia sinh ra.
Đại phu nhân Thẩm gia chết sớm, từ nhỏ Thẩm Diên đã là người đáng thương.
May mà Thẩm phụ cưng chiều nàng, trước khi gia đạo suy bại, nàng cũng là quý nữ mười ngón tay không dính nước tại kinh thành.
Nhưng Nhị di thái của Thẩm gia lại là người lòng dạ hiểm độc, sau khi bị xét nhà, vì muốn tiểu nhi tử của mình có thể đi học tại trường tư thục, nhẫn tâm đem Thẩm Diên bán trao tay.
Khi Thẩm Diên bị bán, nàng mới chỉ mười bốn tuổi.
Nàng biết thế đạo đã thay đổi, mình không còn là quý nữ được người đời thổi phồng như trước kia nữa.
Sau khi bị bán vào Bùi phủ, ngược lại nàng cũng an thủ bổn phận, dịu ngoan nghe lời, chuyện bên trên phân phó xuống nàng đều tận tâm hoàn thành.
Thẩm Diên chỉ là một tỳ nữ nho nhỏ tại Bùi phủ, không thể tới trước mặt tướng gia hay lão phu nhân để hầu hạ.
Ngày thường nàng làm việc tại phòng giặt đồ phụ trách giặt rũ xiêm y của các chủ tử, hai năm qua đi, cũng không gặp tướng gia được mấy lần.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Nếu trên đường nhìn thấy từ xa, nàng cũng không dám tới gần, cung kính đứng một góc, cúi đầu hành lễ.
Vì vậy, hai năm qua đi, nàng cũng không biết tướng gia trông như thế nào, chỉ loáng thoáng nhớ tới một bóng dáng mơ hồ, chắc hẳn là cực kỳ tuấn mỹ.