Tiếp ➡
Chạng vạng, chân trời nhuốm màu diễm hồng.
Bùi Dực hạ triều trở về phủ, tỳ nữ đứng hầu trước cửa, vừa nhìn thấy hắn đã vội vã nói: "Tướng gia, bệnh tim của lão phu nhân lại tái phát, ngài mau vào đi."
Bùi Dực nghe xong sắc mặt đột ngột thay đổi, không kịp thay triều phục, vội vàng chạy về phía Tây Uyển.
Vừa bước vào sương phòng, hắn đã lo lắng gọi: "Tổ mẫu.. Tổ mẫu, thân thể người thế nào rồi?"
Trên giường là một bà lão tóc hoa râm, bà đang cầm khăn tay, che miệng ho nhẹ: "Khụ khụ.. xương cốt già này của ta, sợ rằng không còn nhiều thời gian .."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Bùi Dực tiến lên nắm tay lão phụ nhân, một tay khác nhẹ nhàng vỗ về trước ngực, giúp bà thuận khí: "Tổ mẫu đừng nói mê sảng, ngài sẽ sống lâu trăm tuổi."
Bùi lão phu nhân thở dài một hơi, bà ngước mắt nhìn gương mặt anh tuấn của Bùi Dực, lại thở dài: "Dực nhi nhà ta trời sinh tuấn tú, thật kỳ quái, vì sao cũng nhiều tuổi rồi mà ngay cả con dâu cũng không tìm được?"
"Tổ mẫu.." Bùi Dực bất đắc dĩ, đối với chuyện hôn nhân đại sự của mình, dường như hắn không muốn nhiều lời.
Bùi lão phu nhân nắm lấy tay Bùi Dực, trong mắt đong đầy ánh lệ, bà thời trẻ chồng mất sớm, trung niên con cái cũng chết trẻ, cuộc sống gập ghềnh gian khổ.
Hiện nay hồi tưởng lại những chuyện cũ, trong lòng chua xót, nức nở nói: "Dực nhi, Bùi gia chúng ta con nối dõi mỏng manh, toàn bộ gia tộc chỉ có một mình con là nam đinh, con có hiểu nỗi lo lắng trong lòng tổ mẫu không?"
Lúc sinh thời phụ thân Bùi Dực là Phiêu Kỵ đại tướng quân, xuất chinh nắm giữ ấn soái, bảo vệ lãnh thổ quốc gia, không may bất hạnh chết trận sa trường.
Khi mẫu thân Bùi Dực sinh hắn ra thân mình bị bệnh căn không dứt, cơ thể vốn có chút suy yếu, ngay khi nhận tin dữ trượng phu chết trận sa trường đã bệnh nặng không dậy nổi, không lâu sau cũng buông tay rời xa nhân thế.
Bùi lão phu nhân chịu đủ nỗi đau mất cả chồng lẫn con, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, ngậm đắng nuốt cay nuôi dạy Bùi Dực.
Bùi Dực cũng thông tuệ hiểu chuyện, nhạy bén hơn người, từ nhỏ đã hiếu thuận, chăm chỉ hiếu học, thành thục văn chương, đưa ra những quan điểm mới lạ phù hợp với tình hình chính trị đương thời.
Tuy tuổi còn trẻ lại được Thánh Thượng ưu ái, mới chỉ vừa bước qua độ tuổi ba mươi đã nắm giữ chức vị thừa tướng.
Nhưng, chỉ có một điểm không tốt, đó là chuyện hôn sự của hắn chậm chạp không có tin tức, điều này khiến Bùi lão phu nhân buồn tới hỏng rồi.
Nhìn Bùi lão phu nhân đầu tóc trắng xoá, trong lòng Bùi Dực vô cùng áy náy.
Mặc dù lúc trước hắn đã từng vài lần cự tuyệt chuyện nạp thiếp, nhưng lần này, dường như hắn có chút dao động.
Hắn không đành lòng nhìn tổ mẫu thương tâm khổ sở, gật đầu, nhẹ giọng nói: "Là con bất hiếu, khiến tổ mẫu đau lòng, con xin nghe theo sự an bài của tổ mẫu."

Tiếp ➡