Lúc này Vu Ái Ái mới nhớ ra, bạn cùng bàn mới này là cô gái trong quân khu.
Hạ Nhất Dung thấy Vu Ái Ái có vẻ không vui, vội nói: "Vậy ngày mai mình sẽ đi tới trạm xe buýt cùng cậu nhé."
Làm sao Vu Ái Ái lại không biết người từ trong quân khu ra chứ, ai cũng được gia đình phái xe tới đón, trước kia thỉnh thoảng còn thấy cảnh vệ vác súng tới đón họ.
Cô ấy vô cùng thân thiết lắc lắc tay Hạ Nhất Dung: "Mình biết mà, bên các cậu cũng không thuận đường đi xe buýt."
Hạ Nhất Dung và Vu Ái Ái tạm biệt nhau ở cổng trường.
Cô đợi nửa ngày trời cũng không thấy bóng dáng của Hạ Nghị Lâm, đang không biết phải làm thế nào.
Một chiếc HongQi* dừng ngay trước mặt.
* HongQi: Một thương hiệu xe hơi của Trung Quốc.
Sau khi cửa kính xe hạ xuống, một thiếu niên toát ra luồng khí người lạ chớ lại gần tương tự với Hạ Nghị Lâm nhưng lại càng u ám hơn, anh liếc nhìn cô một cái.
"Anh nhóc đi rồi, kêu tôi đưa nhóc về."
Không biết vì sao khi nhìn thấy thiếu niên này, cô lại nghĩ tới hai chữ "u ám", cộng thêm ý thức đề phòng người lạ vốn có, khiến cô phải lùi ra sau hai bước.
Cô thấy vùng chân mày của thiếu niên đó cau lại.
Đang nghĩ rằng nếu co giò phóng như điên thì liệu cô có thể đuổi kịp Vu Ái Ái hay không, nhưng lại thấy tài xế đã vòng qua đầu xe, đi tới trước mặt cô hơi cúi đầu.
"Cô Hạ, nhà họ Nhiếp chúng tôi là hàng xóm bên cạnh nhà họ Hạ, cậu chủ Nhiếp Trinh nhà tôi là bạn từ thuở bé của các anh trai cô."
Hạ Nhất Dung nhìn quân hàm trên vai anh ta, quả thật là cảnh vệ. Nhưng cô vẫn không dám buông lỏng cảnh giác.
Nam sinh ngồi hàng ghế sau không kiên nhẫn liếc nhìn cô, giống như mắng một tiếng "phiền phức", ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại, bấm gọi.
"Em gái cậu sợ bị tôi lừa bán."
Ngón tay thon dài vươn ra, đưa ra Hạ Nhất Dung.
Cô nhận lấy, bên tai là tiếng gõ bàn phím lách cách của Hạ Nghị Lâm.
"Anh không có thời gian trở về cùng em, sau này em cứ ngồi xe Nhiếp Trinh đi!"
Hạ Nhất Dung nghi hoặc: "Sau này?"
Bên kia dừng một chút, tạp âm ngày càng nhỏ.
"Đừng để cha và anh cả biết, ở trường nếu có việc gì thì cứ tìm Nhiếp Trinh."
Hạ Nhất Dung nắm chặt điện thoại, ở cùng một người xa lạ thì cô tình nguyện ngồi xe buýt về nhà.
Cửa xe mở ra, Nhiếp Trinh lấy lại điện thoại bên tai cô, không biết anh lại nói gì đó với Hạ Nghị Lâm.
Hạ Nhất Dung chỉ nghe anh nổi giận nói: "Hạ Nghị Lâm, cậu muốn chết à?"
Sau khi cúp mắt, anh cầm điện thoại trong tay xoay vài vòng, rũ mắt nhìn Hạ Nhất Dung, hơi thở u ám xung quanh cơ thể ngày càng nặng nề hơn.
Đúng vậy, thật sự rất u ám, doạ Hạ Nhất Dung sợ tới mức rụt cổ.
"Phiền phức!"
Lần này đã nghe rõ hai chữ phiền phức.
"Lên xe!"
Hạ Nhất Dung lui ra mép cửa, dáng vẻ hận không thể cách xa Nhiếp Trinh mười thước khiến anh phát ra một tiếng "xuỳ" từ mũi.
Cũng may người đó không tiếp tục để ý tới cô, kéo đồng phục lên che kín đầu, cánh tay trắng như tuyết lại càng trắng hơn bởi chiếc áo phông đen bên trong, lộ ra gân xanh.