Hạ Nhất Dung chỉ lén nhìn chứ không dám nhìn thẳng, cô lại nâng cánh tay của mình lên, muốn coi thử giữa mình và anh thì ai trắng hơn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Xe chạy vào đại viện rồi vòng tới vòng lui, chạy thẳng ra đằng sau, tới căn nhà hai tầng ẩn phía sau cánh rừng.
Nhiếp Trinh tự xuống xe từ bên trái, đi hai bước nhưng vẫn không thấy đằng sau có động tĩnh gì, anh mới không kiên nhẫn mà đi ngược lại, gõ hai cái lên khung xe.
Hạ Nhất Dung có chút sợ anh, đeo cặp mở cửa xe.
Dường như anh còn cao hơn Hạ Nghị Lâm một chút, Hạ Nhất Dung hoàn toàn bị che phủ bởi bóng dáng của anh.
Cuối cùng cô lấy hết dũng khí hỏi: "Đây là đâu?"
"Sau này mỗi chiều khi tan học, nhóc đều theo tôi tới đây ăn cơm."
Nhiếp Trinh lười nói thêm câu dư thừa nào, ném lại câu này rồi xoay người rời đi.
Hạ Nhất Dung lại có cảm giác như bị vứt bỏ.
Thế nào gọi là lại, chính là khi cậu nói với cô rằng, cô phải một mình đến Bắc Kinh sống với cha, người mà cô chỉ gặp hai ba lần một năm, căn bản là không quá thân quen, đó là lần đầu tiên cô có cảm giác bị vứt bỏ.
Lần này, lại cảm giác như bị nhà họ Hạ vứt bỏ, các anh trai cùng cha khác mẹ với cô, chỉ khi ở trước mặt cha thì họ mới quan tâm đến cô.
Hạ Nhất Dung kéo quai cặp đeo lên vai.
Cô đứng yên tại chỗ một hồi dưới bóng cây, khoé môi giật giật.
Tài xế đỗ xe xong thì đi tới, chần chừ hỏi: "Cô Hạ?"
Cô ngẩng đầu, tài xế nhìn thấy khuôn mặt tươi cười vừa ngây ngô hồn nhiên nhưng lại vừa yếu ớt vô hại.
Hạ Nhất Dung được tài xế nhà họ Hạ dẫn vào cửa.
Bà nội với khuôn mặt tròn trịa phúc hậu tới nghênh đón: "Ôi chao, là cô bé nhà họ Hạ đây sao!"
Bà ấy trìu mến nâng tay cô lên, kéo cô vào trong.
Vừa đi vừa nói: "Bà đã nghe ông Bạch nhà bà nói rồi, đúng là vừa ngoan vừa xinh! Nhiếp Trinh à, con cũng đừng doạ người ta sợ đấy!"
Bà ấy quay đầu cười nói với Hạ Nhất Dung: "À, ông già nhà bà chính là ông Bạch đó, lần trước lúc con phát sốt, ông ấy đã tới xem bệnh cho con."
Nói xong dường như lại nghĩ tới gì đó: "Cô gái nhỏ nào cũng sợ đắng cả, lần sau con hãy ngậm kẹo trong miệng, chứ đừng lén đổ thuốc đi nha chưa."
Lúc này Hạ Nhất Dung mới biết, mọi người đều đã biết chuyện cô đổ thuốc.
Hạ Nhất Dung lập tức ngượng tới đỏ mặt, không dám nói lời nào.
Cũng may là bà nội Bạch cũng không ghẹo cô, mà dẫn cô vào phòng ăn.
Ánh nắng loang lổ lúc năm sáu giờ rọi vào qua ô cửa sổ, nhưng lại khó tăng thêm tia ấm áp từ trên người Nhiếp Trinh.
Hạ Nhất Dung ngồi đối diện anh.
Nghe bà nội Bạch vừa lấy bát đũa vừa nói không ngớt."
"Xương cốt của người trẻ các con không được tốt, con cũng vừa khỏi bệnh, vừa khéo bồi bổ một chút đi!"
"Dược thiện (1) bà nội nấu không đắng đâu, Dung Dung đừng sợ."
Thịt gà xé nhỏ trong bát cháo còn thơm mùi gạo, được nấu nhừ đến nỗi mềm tan trong miệng.
Cá vược hấp có mùi thuốc nhè nhẹ mà Hạ Nhất Dung không thể gọi thành tên.
Rau xào không nêm quá nhiều gia vị.