⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Nhất Dung bị chọc tới đỏ mặt, khi còn bé mợ luôn khen giọng cô rất mềm mại, là điển hình của giọng trẻ con miền nam, mấy người anh họ bên nhà cậu cũng rất thích chọc cô nói chuyện, họ muốn nghe Hạ Nhất Dung nói thêm mấy câu êm tai."
Cô chưa từng cảm thấy giọng nói của mình có vấn đề, rõ ràng trước kia ở nhà ông ngoại, mọi người đều rất thích nghe cô nói chuyện.
Giáo viên sắp xếp cô ngồi ở giữa dãy cạnh cửa sổ.
Bạn cùng bàn là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, nhìn thấy cô thì nở một nụ cười ngọt ngào.
Nhưng không ngờ, còn chưa ngồi xuống thì người đằng sau đã đá vào ghế cô hai cái.
Hạ Nhất Dung quay đầu lại nhìn, là nam sinh mặt tròn mập mạp.
"Người nhà họ Hạ?"
Hạ Nhất Dung gật đầu, đây chẳng phải câu hỏi vô nghĩa sao.
Cậu nhóc đó thấy cô rõ ràng không hiểu ý tứ của mình, thì nhoài người ra phía trước nằm sấp lên bàn, áp sát vào hỏi: "Ý tôi nói là nhà họ Hạ ở đại viện sao? Hạ Nghị Tố là anh trai cậu?"
Lúc này Hạ Nhất Dung mới hiểu ý cậu ta muốn hỏi: "Phải, anh ấy là anh hai của tôi."
Cậu nhóc đó ngang ngược ngồi ngay ngắn lại vị trí, sau đó lớn tiếng chuyển lời.
"Giang Thần, là đứa con hoang của nhà họ Hạ!"
Cả phòng học chợt im bặt, người được gọi là Giang Thần trả lời: "Ngoại hình cũng xinh đẹp đó chứ!"
Hai người họ cười rộ lên.
Dường như bạn cùng bàn của Hạ Nhất Dung cũng bị doạ sợ, cô ấy mở to mắt nhìn chằm chằm Hạ Nhất Dung.
Hạ Nhất Dung cười cười nhìn cô ấy, rồi quay đầu chỉnh lại cặp sách.
Tay cô có chút mất khống chế mà run run, con riêng, từ lúc nào cô trở thành con hoang chứ.
Đúng rồi, mẹ vẫn chưa chính thức được gả vào thì đã qua đời, chính cô vẫn luôn được nhà ngoại nuôi nấng.
Thế nhưng ở nhà họ Từ, cô là người được nhận mọi sự cưng chiều.
Nhưng khi tới đây, sao cô lại trở thành con hoang của nhà họ Hạ chứ.
Dường như mọi người đều rất tò mò về thân phận con hoang của cô.
Dù trong tiết học thì vẫn có thể nghe được mọi người nhỏ giọng bàn tán và đánh giá không chút che đậy.
Hạ Nhất Dung chỉ vờ như không nghe thấy không nhìn thấy, vùi đầu lên cánh tay rồi chớp mắt.
Vất vả lắm mới chống đỡ được qua buổi phát sách và họp lớp, giáo viên lại kêu cả lớp tổng vệ sinh.
Hạ Nhất Dung được phân công lau kính.
Cô và bạn cùng bàn một người lau bên trong một người lau bên người, lau chùi cả hai mặt.
Tuy nhiên có một vết bẩn rất dễ thấy, nhưng lau mạnh thế nào cũng không thể sạch được.
Bạn cùng bạn gõ gõ lên cửa, hà một hơi lên tấm kính, ý bảo Hạ Nhất Dung cũng bắt chước theo đi.
Vì thế hai người mặt đối mặt cách một tấm kính bắt đầu hà hơi.
Trong nháy mắt sương trắng phủ kín một mảng nhưng cũng biến mất rất nhanh, lộ ra khuôn mặt tươi cười của hai cô gái.
Bạn cùng bàn nhanh chóng chạy vào: "Mình tên là Vu Ái Ái, cậu gọi Viện Viện là được rồi!"
Hạ Nhất Dung cười đáp lại: "Mình tên Hạ Nhất Dung, người nhà đều gọi mình là Tiểu Dung."
Vu Ái Ái kéo cánh tay cô: "Tiểu Dung, cậu ngồi xe buýt tuyến mấy để về nhà thế, lát nữa chúng ta cùng tới trạm xe buýt nhé?" Hạ Nhất Dung có chút xấu hổ: "À, lát nữa có người tới đón mình."

⬅ Trước Tiếp ➡