Còn đích thân gắp vào bát Hạ Nhất Dung: "Sức khoẻ Tiểu Dung vừa tốt lên nên ăn thanh đạm một chút, khổ qua và tần ô đều rất tốt cho cơ thể."
Mắt thấy vẻ mặt đau khổ cô gái nhỏ nhưng vẫn không từ bỏ, vẫn duy trì dáng vẻ ân cần đó.
Hạ Nhất Dung cảm thấy biểu cảm của mình đã đủ đáng thương, nhưng lại không biết tại sao Hạ Nghị Tố lại chọc ghẹo cô, chỉ đành chớp chớp hai mắt nhìn chằm chằm Hạ Nghị Lâm.
Hạ Nghị Lâm kinh ngạc, chẳng qua chỉ mới trông cô vài ngày, nhưng anh ta đã trở thành người mà cô có thể cầu cứu.
Lạnh mặt làm như không nhìn thấy.
Vẫn là Hạ Nghị Dương giải vây giúp cô: "Không thích ăn thì không ăn, anh hai chỉ chọc em thôi."
Mùa hè oi bức đã sắp trôi qua, thủ tục nhập học của Hạ Nhất Dung cũng đã xong.
Hồng Tinh Nhất Trung, hơn phân nửa học sinh quân chính của thành phố Bắc Kinh đều học ở đây, nhưng hầu hết đều là học sinh được phân vào theo chế độ hộ khẩu.
Hạ Nghị Lâm vừa lên lớp 12, Hạ Nhất Dung được xếp vào lớp 8.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hôm khai giảng Hạ tư lệnh đích thân đưa họ đến trường.
Hạ Nghị Lâm thậm chí còn được dặn dò kỹ lưỡng: Chăm sóc tốt cho Hạ Nhất Dung.
Hạ Nghị Lâm vắt áo khoác đồng phục lên khuỷu tay, uể oải dẫn Hạ Nhất Dung đi về phía trước.
Còn chưa đi được mấy bước: "Này, toà màu đỏ bên kia, đều là phòng ban của trung học cơ sở tụi em."
Mặc kệ Hạ Nhất Dung có nghe rõ hay không, anh ta cũng xoay người rời đi.
Tuy rằng phần lớn thời gian ở nhà, ngoại trừ thím Trần thì cũng chỉ có thể nhìn thấy anh ba mặt lạnh này, nhưng nghỉ hè hai tháng trời, giữa hai người cũng chẳng nói chuyện quá mười câu.
Hạ Nhất Dung rất biết cách đoán ý qua lời nói và nét mặt, biết người anh ba này thích bận rộn việc riêng, ở nhà còn chẳng muốn nhiều lời, càng khỏi nói đến việc trả lời cô.
Tuy rất lo lắng nhưng cô vẫn tự mình đi về hướng kia.
Cũng may cô đã thuận lợi tìm được phòng học.
Có giáo viên đứng ngay cửa, vừa thấy cô tới thì tươi cười chào đón.
"Là Hạ Nhất Dung đúng không?"
"Chào cô ạ, em là học sinh mới chuyển tới Hạ Nhất Dung."
Nghiêm túc cúi đầu chào, ngược lại đã dọa sợ giáo viên.
Đám nhóc này từ quân khu ra, có ai mà không kiêu căng ngạo mạn chứ.
Hiếm khi mới thấy một người biết lễ nghĩa như vậy.
Nhớ tới mấy tin đồn mà mình đã nghe nóng trước đó, trong lòng cũng không quá làm lạ.
Gật đầu dẫn Hạ Nhất Dung vào trong phòng học, tiếng ồn ào lập tức biến mất.
Ha, gương mặt lạ.
"Học kỳ này lớp chúng ta sẽ chào đón một bạn học mới."
Giáo viên quét mắt một vòng, nhìn thấy đám học sinh bên dưới đều bị thu hút sự chú ý, thì mới chậm rãi lên tiếng.
"Sau này tất cả mọi người là bạn cùng lớp với nhau, phải giúp đỡ lẫn nhau nhé."
"Nào, em tự giới thiệu đi."
Hạ Nhất Dung lại cúi rạp người xuống: "Chào mọi người, mình là Hạ Nhất Dung, năm nay 14 tuổi."
Không mang khẩu âm của chất giọng Bắc Kinh lại khiến các học sinh dấy lên sự tò mò.
"Là miền nam!" "Không phải người Bắc Kinh~" "Ha ha giọng của người phía nam là như vậy sao!"