⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng chuyện Hạ Nhất Dung đổ bệnh cũng không giấu được Hạ tư lệnh, ông Bạch nói vì từ nam ra bắc khí hậu thay đổi đột ngột nên trong lòng lo âu, lại bị điều hoà thổi gió lạnh nên mới đổ bệnh, phát hiện sớm thì càng tốt, Hạ tư lệnh cũng không trách tội người nào, tuy bận rộn không thể về nhà nhưng mỗi ngày đều gọi điện về hai ba lần.
Mà Hạ Nghị Lâm là người nhàn rỗi nhất trong kỳ nghỉ hè này, vì vậy anh ta trở thành người được nhận lệnh phải hết lòng chăm sóc em gái.
Hạ Nhất Dung cứ sốt đi sốt lại, lúc nào có tinh thần hơn thì xuống lầu, Hạ Nghị Lâm và cô mỗi người lại chiếm một bên sô pha, một người đọc sách một người chơi game. Nhưng phần lớn thời gian cô đều ngủ trên giường vì nóng sốt mê mang.
Mẹ Trần sẽ đưa thuốc đúng giờ, nước ở đầu giường không bao giờ hết, Hạ Nhất Dung tỉnh dậy lúc nào cũng có thể uống được, Hạ Nghị Lâm cảm thấy trách nhiệm của mình chỉ là: Nhìn cô ngủ nhìn cô đọc sách.
Nhưng ba bốn ngày sau vẫn không có chuyển biến tốt, sự kiên nhẫn của Hạ Nghị Lâm đã không còn nữa.
Vừa khéo vào lúc ăn cơm tối, Hạ tư lệnh đã nói một câu: "Nghị Lâm trông nom con bé có tâm một chút, cứ sốt như vậy thì không hay chút nào."
Hạ Nghị Lâm lại bốc hoả, nhưng không dám đá bát hay đá ghế, cự nự trả lời một câu: "Con cũng không phải bác sĩ!"
Ông Bạch lại được mời tới khám bệnh lần nữa, cẩn thận bắt mạch: "Trước kia cô bé có bị bệnh gì không?"
Hạ Nghị Dương vội vàng gọi điện hỏi nhà họ Từ, vợ của ông hai nhà họ Từ bắt máy: "Tiểu Dung bị bệnh?"
Hạ Nghị Dương không dám giấu diếm, thẳng thắn nói cô bé đã sốt mấy ngày nay chưa bớt.
Ai ngờ ông hai của nhà họ Từ ở ngay bên cạnh, tức giận hừ hừ, la to nói muốn đón cô bé về nhà.
Vợ của ông ấy cách ra xa rồi mới nói tiếp: "Tiểu Dung sinh non, khí huyết trong bào thai không đủ, nhưng cơ thể sinh ra cũng không bị dị tật gì cả, đứa nhỏ này rất hiểu chuyện nên càng đỡ lo." Dừng một lát, bà ấy cười khẽ, trách một câu: "Cô nhóc nhõng nhẽo đó! Cậu xem thử có phải con bé đã lén lút đổ thuốc không, con bé sợ nhất là đắng."
Kiểm tra thật kỹ một lượt mới phát hiện.
Chậu hoa điếu lan trên ban công phòng Hạ Nhất Dung đã khô héo, xới đất lên thì quả nhiên có mùi thuốc đông y trong đó.
Hạ Nghị Dương dở khóc dở cười, vốn dĩ tưởng rằng con gái yếu ớt, uống thuốc đông y sẽ nhẹ hơn một chút, vì vậy mới dẫn ông Bạch tới.
Ông Bạch cũng giận dỗi, vuốt râu mở hộp thuốc tây: "Cái này đi, đảm bảo sẽ hạ sốt! Xem xem con bé uống viên con nhộng còn sợ đắng nữa không!"
Hạ Nghị Dương cũng không quan tâm có dùng liều quá mạnh hay không, chỉ muốn để cô nhóc này hạ sốt thì mọi người đều vạn sự đại cát.
Sau khi nói chuyện này với Hạ tư lệnh, ông ấy cũng vừa giận vừa cười, chỉ là không nhịn được mà trách Hạ Nghị Lâm không cẩn thận.
Cũng may đêm đó Hạ Nhất Dung đã hạ sốt, thêm mấy ngày nữa là hoàn toàn khoẻ lại.
Nhưng không ai nói với cô rằng chuyện cô đổ thuốc đã bị phát hiện.
Hạ Nghị Tố nổi lên ý đồ xấu xa, cố tình kêu thím Trần làm khổ qua, tần ô.

⬅ Trước Tiếp ➡