⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi chiều Hạ tư lệnh tranh thủ về ăn cơm, Hạ Nghị Dương cũng gác lại công việc sang một bên, trước khi trời sập tối thì đã về tới nhà.
Hạ Nhất Dung ngồi trên ghế hắt xì liên tục hai cái, Hạ Tăng Kiến nhíu mày: "Tăng điều hòa trong nhà lên một chút đi, con bé có thể giống các con sao!"
Thím Trần vừa tới chỉnh lại nhiệt độ máy lạnh vừa nói: "Đám nhóc này từ nhỏ đã sợ nóng, năm nào vào mùa hạ cũng mở điều hoà lạnh thế này."
Hạ Nhất Dung nghe vậy thì cúi đầu, giải thích: "Là do con ham lạnh mặc ít đồ."
Ngày thứ hai khi Hạ Nhất Dung xuống lầu, chỉ có Hạ Nghị Tố bên dưới.
"Chào buổi sáng em gái Nhất Dung."
Đầu mũi Hạ Nhất Dung ửng hồng: "Chào anh hai."
Hạ Nghị Tố chỉ thấy cô đi vào phòng bếp lượn một vòng: "Anh hai, em lên lầu ngủ thêm một lát."
Anh ta cho rằng trẻ con nên ham ngủ, cũng không nghĩ ngợi nhiều, tuỳ cô vậy.
Lúc Hạ Nghị Dương về nhà không thấy Hạ Nhất Dung, hỏi thím Trần một câu mới biết cả ngày nay con bé không hề xuống lầu.
Ba anh em nhìn nhau.
Thím Trần do dự một chút: "Buổi sáng cô ấy kêu tôi đem ly nước đá lên đó, nói phải cho nhiều đá."
Hạ Nghị Dương lạnh lùng liếc mắt nhìn thím Trần một cái, giẫm bậc thang lên lầu.
Gõ cửa vài cái không có ai trả lời: "Tiểu Dung, anh vào nhé."
Một luồng khí nóng xộc thẳng tới, nhiệt độ của điều hòa trong phòng ngủ rất cao.
Hạ Nghị Dương vừa tới gần đã thấy cô gái nhỏ chui tọt vào trong chăn, trên trán đắp một chiếc khăn lạnh, trên tủ đầu giường bên cạnh là một mớ hỗn độn, toàn là vệt nước và giấy vệ sinh, còn có viên thuốc con nhộng.
Hạ Nghị Dương hơi khom người, chạm vào trán cô, nóng hừng hực.
Thử kéo nhẹ chăn xuống, vai và lưng cô đều mát.
Hạ Nghị Tố cũng đi tới, biết có chuyện không ổn: "Em gọi bác sĩ Lý tới."
Còn chưa đi xa đã bị Hạ Nghị Dương gọi lại: "Bác sĩ Lý từ quân y ra nên dùng thuốc rất mạnh, để anh tới nhà họ Nhiếp mời ông Bạch."
Không lâu sau, Hạ Nghị Dương đã dẫn ông Bạch tới, một người đã 70 80 tóc bạc trắng nhưng vẫn tràn trề sinh khí, bước đi nhẹ nhàng, thấy người liền cười cười.
"Cậu ba nhà họ Hạ lại cao hơn rồi nhỉ!"
"Cậu hai thì dạo gần đây buông thả dục vọng quá độ rồi!"
Hạ Nghị Dương trừng mắt nhìn Hạ Nghị Tố một cái, Hạ Nghị Tố rụt cổ vượt lên trước dẫn đường.
Hạ Nghị Lâm thấy đằng sau ông Bạch vẫn còn một người nữa, anh ta ló đầu nhìn thử thì không khỏi ngạc nhiên: "Nhiếp Trinh, cậu tới đây làm gì?"
Thiếu niên đó là một người cao ráo và lạnh lùng, nói: "Xem thử hiện trường giết người."
Hạ Nghị Lâm nhảy tới khoác cổ anh muốn đánh một trận.
"Sức yếu thì trách ai chứ!"
Giọng ông Bạch truyền tới: "Biết sức yếu mà còn mở điều hoà lạnh! Nhà mấy cậu toàn đàn ông thô ráp thì thôi đi, nhưng thân thể của cô bé này rất quý giá!"
Hạ Nghị Lâm bị chặn họng không thể phản bác được.
Nhiếp Trinh hỏi: "Thật sự quý giá vậy à?"
Hạ Nghị Lâm khinh bỉ đảo mắt nhìn lên trời: "Có thể hối lộ được vị cha hiền từ kia của nhà tôi đấy."
Ông Bạch kê thuốc xong, vuốt râu cười: "Cô bé ngoan, vừa ngoan vừa xinh."

⬅ Trước Tiếp ➡