⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Nghị Tố đã chờ trên bàn ăn từ sớm bỗng đảo mắt nhìn, ra dáng một người cha hiền hậu đó chứ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Rất tốt ạ, thưa cha."
Hạ Nghị Lâm đang ngồi xếp bằng trên sô pha chơi game hơi khựng lại, hai giờ sáng anh ta xuống rót nước, thì vẫn thấy phòng cô còn mở đèn.
Hạ Tăng Kiến âu yếm xoa đầu con gái: "Cha bận nên không ăn với con được, con dùng bữa sáng cùng các anh trai nhé."
Từ trước đến nay ở nhà họ Từ, Hạ Nhất Dung luôn ngủ thẳng giấc đến khi tự tỉnh dậy, hôm nay cô đã cố gắng dậy sớm nhưng không ngờ vẫn đã muộn rồi.
Sự ngượng ngùng hiện lên hai bên má: "Vâng, cha đi thong thả."
Hạ Tăng Kiến cười, ông ấy thật sự rất vui, ông ấy đã sớm cảm thấy, giọng cô con gái nhỏ gọi cha rất êm tai. Con gái có thói quen ngân dài âm cuối khi nói chuyện, lúc gọi cha thì âm tiết sau ngân ra, vô cùng đáng yêu.
Trước kia lúc nào trong điện thoại cô cũng gọi cha ơi cha à, dù đang muộn phiền thế nào thì đều lập tức tan thành mây khói bởi giọng nói đáng yêu này.
Tư lệnh Hạ cứ đi ba bước lại quay đầu, rời đi trong hạnh phúc.
"Tiểu Dung lại đây ăn cơm."
Hạ Nghị Dương ngồi vào bàn ăn đọc báo, cha vừa ra khỏi cửa, anh ta đã lập tức vào vai một người anh cả.
Hạ Nghị Lâm thao tác lạch cạch trên con gamepad, vừa kết thúc một ván đã vứt máy chơi game lên sô pha, nhanh chóng đi tới nhưng không ngồi, bưng bát lên húp hai ngụm cháo rồi đặt xuống.
"Em đi ngủ."
Còn chưa đi được hai bước đã bị Hạ Nghị Dương gọi lại: "Lát nữa anh phải ra ngoài, Nghị Tố phải đi học, em đi ngủ thì vứt Tiểu Dung lại một mình à?"
Anh ta đã vô thức muốn phản bác lại, làm gì ở lại một mình, mẹ Trần chú Chính đều đang ở đây mà.
Trước khi nói ra lời đó thì anh ta đã nhận thức được, không giống nhau.
Dùng chân đá ghế ra, ngồi xuống.
Sau khi ăn xong, Hạ Nghị Dương và Hạ Nghị Tố lần lượt rời đi.
Lúc Hạ Nghị Tố ra khỏi cửa, anh ta còn bày ra khuôn mặt tươi cười nói chào tạm biệt Hạ Nhất Dung.
Hai anh em xấp xỉ tuổi nhau ngồi trên sô pha, một người ngồi phía Bắc một người ngồi phía Nam.
Hạ Nghị Lâm nhặt máy chơi game lên tiếp tục vùi đầu vào trò chơi.
Hạ Nhất Dung vươn tay rút quyển tạp chí giở ra xem.
Hạ Nghị Lâm đánh xong một ván, tắt công tắc, hoạt động cơ cổ nhưng chợt khựng lại.
Cô gái nhỏ ngả lên sô pha chìm vào giấc ngủ, góc nghiêng khuôn mặt hướng về anh ta, Hạ Nghị Lâm nhìn kỹ một chút, ba điểm ở trán, chóp mũi và cằm tạo thành một đường thẳng hoàn hảo, độ cong mượt mà.
Anh ta cũng nhắm mắt dựa vào sô pha, vài giây sau lại mở to mắt, nhìn cẳng chân và cánh tay lộ ra của cô gái nhỏ, trắng như tuyết. Quét mắt một lượt không nhìn thấy remote máy lạnh, anh ta cũng lười kêu người tới.
Nên cả người lại ngã lên sô pha.
Lúc Hạ Nghị Tố trở về, nhìn thấy em trai và em gái mới tới mỗi đứa chiếm đóng bên nam bên bắc mà ngủ thiếp đi, vô cùng buồn cười.

⬅ Trước Tiếp ➡