⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Nghị Tố nghỉ nghiêm: "Em gái Nhất Dung."
Hạ Nhất Dung nhìn ra được người anh trai này rất có hứng thú với mình, hào hứng như có một thú cưng nhỏ tới nhà. Cô ngọt ngào lên tiếng chào hỏi: "Anh hai."
"Hạ Nghị Lâm, anh ba của con."
Hạ Nghị Lâm nhẫn nại cúi đầu: "Nhất Dung.." rồi phun ra hai chữ không mấy thuận miệng "em gái".
"Anh ba." Cô gái nhỏ vô cùng ngoan hiền.
Sau khi ăn xong, Hạ Nghị Tố phụ trách dẫn Hạ Nhất Dung tới phòng cô, nói không ngừng: "Phòng em ở lầu ba, cùng bên với em ba, anh và anh cả ở bên kia, cũng không xa lắm, có việc gì em cứ gọi dì Trần hoặc tìm anh cũng được", dường như lại nhớ ra gì đó, sửa lời lại: "Chuyện dễ dàng thì đừng tìm anh, tìm anh cả đi, tìm cha cũng được, nhưng ông ấy không thường ở nhà, em ba thì không để ý tới em nên em cũng đừng trông mong gì.."
Hạ Tăng Kiến đang ngồi nói chuyện với Hạ Nghị Dương dưới lầu, vừa nghe thế thì rống lên một câu: "Con dám không hỏi chuyện Dung Dung, ông đây đánh gãy chân con!"
Hạ Nghị Tố trả lời: "Không dám không dám!" Rồi bĩu môi với em ba đằng sau.
Hạ Nghị Tố làm cho cha thấy, tăng thêm vài phần nhiệt tình giả dối, giống như khoe báu vật mà mở cửa phòng: "Nhìn xem có thích không!"
Anh ta lười biếng tựa vào khung cửa chờ Hạ Nhất Dung đi vào.
Tấm rèm màu hồng nhạt, trước giường trải tấm thảm trắng tinh tươm, bàn trang điểm khá to, bày đủ loại chai lọ khác nhau, là kiểu phòng con gái điển hình, không chê được chỗ nào, nhưng cũng không thể nói là thích hay không thích.
Hạ Nghị Lâm tựa vào khung lan can ngoài hành lang, Hạ Nghị Tố vẫn đứng ngay cửa, hai người chưa rời đi.
Hạ Nhất Dung nghĩ ngợi một lát, đi hai bước về phía cửa phòng: "Cảm ơn, em rất thích." Giọng cô không lớn cũng không nhỏ, nhưng vừa đủ để Hạ tư lệnh ở dưới lầu nghe thấy.
Hạ Nghị Tố cười cười với cô: "Nghỉ ngơi cho khoẻ nhé." Rồi thay cô đóng cửa phòng lại.
Đợi tới khi tiếng bước chân của Hạ Nghị Tố đã biến mất trên hành lang, nghe thấy tiếng đóng cửa ở phía Bắc.
Hạ Tăng Kiến ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nói với cậu con trai lớn nhất của mình: "Kêu các con đối xử tốt với con bé cũng là làm khó các con, chỉ là không chỉ với con bé, đối với mẹ con bé, ta cũng vô cùng áy náy. Ta mong rằng sau này có thể nuôi nấng con bé thật tốt, để con bé luôn bình an và sống một cuộc đời vô tư."
Hạ Nghị Dương gật đầu.
"Tiểu Dung gặp ta cũng không nói được mấy câu, nhưng nó là một cô bé ngoan và hiểu chuyện. Ta không thường ở nhà, anh cả như con phải quan tâm đến mọi việc trong nhà nhiều hơn. Dù thế nào thì đó cũng là em gái của các con."
Thở dài một hơi, Hạ Tăng Kiến cầm lấy ly trà, giống như nhớ ra gì đó mà nhấn mạnh: "Tuy rằng ông cụ Từ đã mất, nhưng ông hai nhà họ Từ vẫn rất có uy ở phía Nam, đừng để con bé khóc sướt mướt chạy về đó tìm cậu mình!"
Phần đầu thì dịu dàng thắm thiết, nhưng phần sau chỉ có sự đe doạ.
Hạ Nghị Dương cười cười, đồng ý với cha.
Sáng sớm hôm sau, Hạ tư lệnh đợi một hồi mới nhìn thấy cô gái bước xuống.
Ông ấy lộ ra vẻ mặt tươi cười chào đón: "Tiểu Dung ngủ ngon không?"

⬅ Trước Tiếp ➡