Năm 13 tuổi, nghe nói mình còn có một cô em gái, khi cha là tham mưu trưởng của quân khu phía nam, gặp được Nhuyễn Chỉ Nhu.
Cũng từng thấy ảnh chụp trong ngăn kéo của cha, hoàn toàn khác với những người phụ nữ phương Bắc, bà ấy dịu dàng như nước, đã sinh con mà mặt mũi vẫn rất xinh đẹp.
Ngay khi cha thăng chức, ông ấy muốn đợi cho ổn định địa vị và sóng gió qua đi thì sẽ đón họ vào nhà.
Mẹ đã mất 3 năm, Hạ Nghị Dương hoàn toàn hiểu được.
Ai ngờ, sau khi người đó sinh con được một tháng, tình hình chính trị ở kinh đô có chuyển biến lớn, cha bị triệu tập gấp.
Bầu trời khi đó xám xịt, trong đại viện* ngoại trừ những đứa trẻ thì cũng không còn ai khác, số lượng cảnh vệ nhiều gấp đôi ngày thường, ra vào đều bị kiểm soát chặt chẽ.
*Đại viện có thể hiểu theo nhiều cách như khu dân cư có nhiều hộ gia đình sinh sống, cơ quan lớn hay trụ sở lớn, nhưng trong trường hợp này mình vẫn giữ nguyên hán việt, có thể hiểu nôm na là một khu dân cư mà chỉ những gia đình có liên quan để quân sự chính trị sống trong đó.
Nghe nói sản phụ ấm ức, nhưng vì cục diện chính trị hỗn loạn, cha bận rộn tới mức không nhìn thấy mặt trời, nên hai người ít liên lạc với nhau, nửa năm đó sản phụ gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, sự ấm ức càng dâng lên, gây ra hàng loạt biến chứng, cuối cùng khi bên này vừa yên ổn được một chút thì bà ấy đã qua đời.
Bên kia là nhà họ Từ, gia tộc rất có máu mặt ở phía nam, ông cụ không thể chấp nhận cái chết của cô con gái duy nhất của mình, nên không cho phép cha đón con gái riêng trở về.
Ngoại trừ vài lần cha đến thăm con gái, thì phần lớn thời gian, những người đàn ông trong nhà họ Hạ đều nhìn cô gái nhỏ từng chút lớn lên qua ảnh chụp.
Lúc ông cụ Từ mất, cha chỉ dành một ngày để phúng viếng, không nán lại lâu, để anh ta lại phụ lo tang lễ, nhân tiện đón đoá hoa Giang Nam nở trong nước trở về.
Cuối cùng xe đã về tới đại viện trước khi trời tối.
Dừng ngay bên trái của dãy nhà liên hợp.
Xe vừa đứng yên thì đã có người mở cửa xe nhanh hơn cả động tác của lính gác.
"Anh!"
Hạ Nghị Tố ló đầu vào trong xe nhưng đã bị anh cả đẩy ra, vẫn không từ bỏ ý định mà ló đầu vào thăm dò.
"Để anh xuống xe trước đã!" Cuối cùng Hạ Nghị Dương cũng không nhịn được, trách em trai một câu.
Lúc này Hạ Nghị Tố mới cười cười né ra.
Lúc Hạ Nhất Dung mặc chiếc quần trắng bước ra, Hạ Nghị Tố đã đứng ngay bên cạnh nhìn cô chằm chằm.
Cô gái nhỏ cũng không sợ hãi, mặt không chút thay đổi mà nhìn ngược lại anh ta.
Cũng thú vị đó chứ.
Hạ Nhất Dung ngẩng đầu, thấy cha cô Hạ Tăng Kiến đang đứng ngay cửa âu yếm nhìn cô, phía sau cha là một thiếu niên đang khoanh tay dựa vào khung cửa, không thấy rõ biểu cảm.
Mọi người đi vào trong, Hạ Tăng Kiến ngồi xuống sô pha.
"Tiểu Dung, cha nhiều việc quá nên không tới được, con đừng giận nhé."
Chỉ khi ở trước mặt con gái, Hạ phó tư lệnh mới thấp giọng nhỏ nhẹ như thế.
"Con hiểu mà, thưa cha."
Hạ Nghị Tố chống khuỷu tay lên em ba, chất giọng này thật êm tai.
"Con đã gặp qua anh cả rồi, đây là anh hai Hạ Nghị Tố."