Năm Hạ Nhất Dung 14 tuổi thì bị đưa về nhà họ Hạ.
Hạ Nghị Dương quay lại chỉ nhìn thấy đỉnh đầu của cô gái nhỏ, mái tóc dài mềm mại xoã ra, phần tóc bên trái vén ra sau tai, lộ ra chiếc tai trắng nõn, rất giống sủi cảo.
Vành tai tròn và đầy đặn, khuôn mặt trông rất phúc hậu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Không ngờ cô gái nhỏ này cũng được di truyền vành tai từ cha.
Mặc dù đã 26 tuổi, Hạ Nghị Dương từng gặp qua rất nhiều phụ nữ, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta không biết nên cư xử thế nào, nếu quá thân thiết thì sợ dọa đến cô, còn nếu quá khách sáo thì sẽ khiến cô suy nghĩ lung tung.
Anh ta ho nhẹ một tiếng, do dự không biết nên gọi là Hạ Nhất Dung, hay Dung Dung, hay em gái?
Anh ta hơi khom xuống, kéo gần khoảng cách với cô gái nhỏ, vô cùng thận trọng.
"Bây giờ chúng ta về nhà."
Cô gái nhỏ nghe vậy thì ngẩng đầu, đôi mắt to khiến Hạ Nghị Dương nhớ tới chú mèo trước kia mẹ mình nuôi, hàng mi rủ xuống như cánh bướm, Hạ Nghị Dương nghe thấy một tiếng "ừm", líu ríu giống hệt một chú mèo.
Đây là lần đầu tiên anh ta nghe thấy cô nói chuyện trong suốt mấy ngày nay.
Hai người đang đợi ở lối ra vừa nhìn thấy Hạ Nghị Dương thì lập tức tới nghênh đón.
"Tư lệnh đã tranh thủ về đến nhà, cậu hai và cậu ba cũng đang chờ ở nhà."
"Ừ, chú Chính dẫn theo người xách mấy cái vali hành lý của cô nhóc này về đi."
Cảm nhận được tầm mắt của cô, Hạ Nghị Dương mới nhớ ra, mình vừa buộc miệng gọi là cô nhóc.
Chẳng phải là cô nhóc sao, gầy gầy nhỏ con lại ít nói, mới cao qua eo anh ta.
Bắc Kinh 5,6 giờ tối là thời điểm náo nhiệt, kẹt xe rất lâu.
Hạ Nghị Dương ngồi bên phải ở hàng ghế sau, nhìn Hạ Nhất Dung dựa lưng ra sau, nhắm mắt nghiêng đầu, không biết là ngủ thật hay giả vờ ngủ.
Chạy qua gờ giảm tốc, cái đầu tròn tròn bị giật nhẹ.
Hạ Nhất Dung mở to hai mắt, ánh mắt ngái ngủ mông lung, nhìn chằm chằm Hạ Nghị Dương một hồi mới phản ứng lại.
Anh ta mở nắp chai nước đưa qua cho cô: "Không thấy em ăn gì, uống nước đi."
Hạ Nhất Dung nhận lấy, nói cảm ơn, nhấp mấy ngụm rồi vặn nắp đặt sang một bên.
"Cha và anh hai, anh ba đang ở nhà chờ em."
Hạ Nhất Dung chớp mắt gật đầu.
"Phòng của em đã được chuẩn bị xong từ lâu, mấy năm gần đây vẫn luôn được quét dọn thường xuyên, sau này có chỗ nào không thích thì cứ sửa đổi dần dần, có thêm yêu cầu gì, cứ nói một tiếng thì sẽ có người làm ngay, thích ăn cái gì không thích ăn cái gì cũng phải nói.."
Hạ Nghị Dương nhìn thấy cô bé đột nhiên hé môi khẽ cười, anh ta cũng hơi lúng túng.
Trong vùng không phải không có con gái, anh ta cũng thường gặp con gái của nhà họ Giang, nhà họ Dương, chỉ là với em gái cùng cha khác mẹ này, chăm thế nào mới tốt đây.
Huyệt thái dương của Hạ quận trưởng giật giật nhói lên.
16 năm trước mẹ đã mất sớm, năm đó anh ta 10 tuổi, em hai 6 tuổi, em ba thì mới biết đi.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Trò Chơi Quyến Rũ
Đêm Xuân Cùng Quân Luận Sắc
Vợ Lãnh Chủ Phản Kích
Mượn Giống Trong Đêm
Luân Phiên Trong Bóng Tối
Mỹ Nhân Bị Cấm
Trò Chơi May Rủi Thịt Xác
Sủng Em Tận Cùng: Tổng Tài Không Còn Cửa Chạy
Hào Môn Truy Thê
Trùng Sinh Giữ Chặt Chu Sa
Hợp Đồng Hôn Nhân: Bà Xã Chẳng Dễ Xơi
Nữ Chủ Sủng Ta Đến Nghiện