⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn mắt Kiều Thất đỏ hồng như sắp khóc, Kiều Vãn vội vàng nói "Tiểu Thất, không được khóc, chị đã về rồi, em phải cười mới đúng. Em quên rồi sao? Bác sĩ đã nói gì, tim em không tốt, không được quá xúc động."
Kiều Thất mắc bệnh tim bẩm sinh, từ nhỏ cơ thể yếu ớt, kiêng kị nhất là tâm trạng bất ổn.
Kiều Thất nhìn ra Kiều Vãn lo lắng, vội vã nín nước mắt trở về, vừa cười vừa nói "Em biết rồi, chị ơi, em không khóc."
Nói rồi, Kiều Thất đứng thẳng lưng, ánh mắt cũng theo đó rơi xuống Kiều lão phu nhân đang bất tỉnh trên sofa.
Không khỏi bị doạ sợ.
"Chị ơi, bà nội bị sao thế?"
Kiều Thất vẫn chỉ là đứa bé ngây thơ, tuy cô bé không thích Kiều lão phu nhân, nhưng lúc này cũng có chút lo lắng Kiều lão phu nhân đừng xảy ra chuyện gì.
"Không sao, bà nội chỉ ngủ thôi. Chị đi nấu cơm cho em, em làm bài tập trước đi, nhé?" Kiều Vãn dịu giọng.
Kiều Thất ngoan ngoãn gật đầu, ôm cặp sách trở về phòng mình.
Kiều Đình Nguyệt bị Kiều lão phu nhân xua ra ngoài mua bánh ngọt, khi cô ta trở về nhìn thấy Kiều lão phu nhân nằm trên sofa, mà Kiều Vãn với Kiều Thất lại ngồi trước bàn ăn vừa nói vừa cười, trong mắt loé lên một sự chán ghét sâu đậm.
Còn tưởng Kiều lão phu nhân đang ngủ, Kiều Đình Nguyệt cũng không để ý, sau khi đặt bánh ngọt lên bàn trà liền đi về phía bàn ăn.
"Kiều Vãn, chị ích kỷ thật đấy." Ánh mắt Kiều Đình Nguyệt giễu cợt nhìn hai bát mì trên bàn.
Hai bát mì Dương Xuân thoạt nhìn thanh đạm ngon miệng, vừa đủ Kiều Vãn với Kiều Thất mỗi người một bát.
Cô ta còn chưa ăn trưa đâu, nhìn thấy mì Dương Xuân cũng có chút đói bụng.
"Chị đi nấu cho tôi một bát." Kiều Đình Nguyệt dùng giọng điệu ra lệnh nói với Kiều Vãn.
Trước kia, sự tồn tại của Kiều Vãn trong nhà không khác gì người hầu, nấu cơm, giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa, tất cả đều là việc của cô.
Nhưng Kiều Vãn của hiện tại đã đổi tính rồi, sao có thể nghe theo mệnh lệnh của Kiều Đình Nguyệt?
Cô chỉ coi như tiếng chó sủa mà thôi.
Trực tiếp không đếm xỉa gì đến Kiều Đình Nguyệt, Kiều Vãn gắp miếng trứng chần trong bát mình sang bát Kiều Thất.
"Tiểu Thất, ăn nhiều chút."
Ngược lại với sự bình tĩnh của Kiều Vãn, Kiều Thất rõ ràng có chút cẩn trọng hơn, bình thường cô bé cũng không ít lần bị Kiều Đình Nguyệt bắt nạt, thế nên ít nhiều có hơi sợ Kiều Đình Nguyệt.
Sợ hãi ngước mắt nhìn Kiều Đình Nguyệt, Kiều Thất chạm phải ánh mắt hung dữ của cô ta, lại hoảng loạn cúi đầụ
"Nhìn gì mà nhìn?" Kiều Đình Nguyệt thấy Kiều Thất ngẩng đầu nhìn cô ta, hung dữ nạt "Hừ, hai người cũng không thèm khách sáo gì nhỉ, còn dám ăn trứng gà? Có biết dạo này trứng gà đắt thế nào không? Còn nữa, Kiều Vãn, tôi nói chuyện với chị đấy, chị điếc hay giả vờ không nghe thấy hả?"
Câu nói cuối cùng, Kiều Đình Nguyệt gần như hét lên.
Kiều Thất bị giọng nói đột nhiên nâng cao của Kiều Đình Nguyệt dọa cho giật mình, thân thể nhỏ nhắn của cô bé run lên, hô hấp đột nhiên nhanh hơn một chút, dùng một tay cũng che ngực.
“Tiểu Thất ” Khi Kiều Vãn nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Thất đột nhiên trắng bệch, cô không khỏi kêu lên một tiếng, sau đó nhanh chóng đứng dậy và đi đến bên cạnh Kiều Thất, tiện tay đẩy Kiều Đình Nguyệt, người đang đứng bên cạnh Kiều Thất đẩy sang một bên.
Kiều Thất không nói gì, chỉ nhanh chóng lấy ra một viên thuốc từ trong ví nhỏ mang theo bên mình.
Đưa nó vào miệng và uống, sau đó từ từ hít một hơi xong Kiều Thất mới nói với Kiều Vãn "Chị ơi, đừng lo lắng, em không sao."
“Tiểu Thất, em bê bát mì sau đó trở về phòng ăn của em ăn đi.” Tuy rằng lửa giận trong lòng đã bùng cháy, nhưng giọng điệu của Kiều Vãn khi nói chuyện với Kiều Thất vẫn dịu dàng như nước.
Em gái của cô là một người nhát gan và không được sợ hãi.
⬅ Trước Tiếp ➡