⬅ Trước Tiếp ➡
Kiều Thất lo lắng nhìn Kiều Vãn, cô bé sợ nếu mình đi vào phòng, Kiều Đình Nguyệt sẽ bắt nạt Kiều Vãn.
Vừa nãy Kiều Đình Nguyệt bị Kiều Vãn đẩy lảo đảo, suýt nữa ngã xuống, lúc này đã lấy lại tinh thần và nhìn Kiều Vãn với đôi mắt như sắp rách ra, ánh mắt đó chỉ hận không thể rút gân lột da cô.
"Kiều Vãn Cô dám đẩy tôi "
Kiều Vãn không để ý tới Kiều Đình Nguyệt, ánh mắt nhìn Kiều Thất trở nên nghiêm túc "Tiểu Thất, nghe lời, trở về phòng đi."
Kiều Thất cực kỳ hiếm khi thấy chị cả tỏ thái độ nghiêm khắc với mình như vậy, cô bé rụt rè gật đầu, cầm lấy bát mì rồi bước nhanh về phòng của mình.
Nghe thấy tiếng cửa phòng Kiều Thất bị đóng lại, hơi thở của Kiều Vãn hoàn toàn lạnh lẽo.
Vốn dĩ, cô còn muốn chơi với từ từ chơi đùa với Kiều Đình Nguyệt một chút.
Nhưng vừa rồi, Kiều Đình Nguyệt dọa Kiều Thất sợ đến mức tim đập nhanh, cô đã không thể nhịn được nữa.
Kiều Đình Nguyệt thấy hơi thở đột nhiên thay đổi của Kiều Vãn, chỉ cảm thấy đôi mắt đen như mực đó giống như vực thẳm, nhìn không thấy đáy.
Trước đây Kiều Đình Nguyệt chưa bao giờ cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo đáng sợ như vậy, cô ta chỉ cảm thấy hơi thở quanh thân Kiều Vãn dường như biến thành một bàn tay to vô hình, hung hăng bóp nghẹt cổ cô ta, khiến cô ta gần như không thở nổi.
"Cái đồ đĩ nhỏ đê tiện, cô nhìn tôi như vậy để làm gì.” Không muốn thừa nhận rằng cô ta đang sợ hãi vì Kiều Vãn, Kiều Đình Nguyệt ưỡn ngực lên và nói với giọng hung ác.
Dưới đôi mắt trong veo tràn ra ánh sáng tàn nhẫn, Kiều Vãn không nói hai lời, vung mạnh bàn tay, tát vào mặt Kiều Đình Nguyệt.
Bộp một tiếng, một âm thành trong trẻo nhưng chói tai trong phòng khách yên tĩnh này.
Một bàn tay ngọc mảnh khảnh dường như không có sức lực, nhưng sức đánh cũng không yếu hơn một tráng hán là bao nhiêu, tai Kiều Đình Nguyệt ù đi vì cái tát của Kiều Vãn, đầu ư cũng trở nên choáng váng.
"Kiều Vãn Mày dám đánh tao " Kiều Đình Nguyệt che nửa bên mặt bị tát sưng, hai mắt đỏ bừng quát Kiều Vãn.
Ngay cả mẹ cô ta cũng chưa chạm vào một ngón tay nào của cô ta, đồ tiểu tiện nhân này dựa vào cái gì mà dám ra tay với cô ta
“Nếu như cô còn dám mắng tôi hay Tiểu Thất nữa, thì cô có tin tôi cắt lưỡi của cô và cho Vượng Tài ăn hay không?” Kiều Vãn cười một tiếng, nhẹ giọng nói.
“Mày, mày dám ” Mặc dù bình thường Kiều Đình Nguyệt kiêu ngạo quen thói, nhưng nói cho cùng cũng chưa từng gặp phải đối thủ, cô ta chỉ dám hoành hành trong nhà, chưa từng gặp qua việc đời nào, bây giờ bị hơi thở đáng sợ của Kiều Vãn làm kinh sợ, lại càng không dám đánh trả.
Nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm khiến hồn xiêu phách lạc của Kiều Vãn, cô ta thậm chí còn cảm thấy có chút sợ hãi.
“Cô nói xem tôi có dám không?” Kiều Vãn cười nhẹ hỏi ngược lại, nụ cười trong sáng ngọt ngào ấy tươi đẹp giống như nắng gắt giữa tháng tư, nhưng lại khiến Kiều Đình Nguyệt cảm thấy không rét mà run “Về sau cái nhà này không đến lượt mấy người làm chủ, sau này những quy tắc ở nơi này, đều do tôi quyết định."
Vốn muốn đóng giả một bé thỏ trắng, chơi trò giả heo ăn thịt hổ.
Nhưng Kiều Vãn phát hiện, việc đối xử với con người vẫn nên dùng thủ đoạn đơn giản nhất và thích hợp nhất là bạo lực.
"Kiều Vãn, mày vừa nói cái gì? Về sau cái nhà này do mày làm chủ sao?" Giọng nói tức giận của Kiều lão phu nhân đột nhiên vang lên, bà ta vừa mới tỉnh dậy đã nghe thấy giọng điệu bá đạo của Kiều Vãn, lại tức đến tâm can phổi đều đaụ
Kiều Vãn làm chủ cái nhà này? Vậy thì người bà nội như bà ta là cái gì? Kiều Vãn nghĩ bà ta đã chết rồi sao?
⬅ Trước Tiếp ➡