Cần Hi cũng nói:” Lam Lam, chị đừng quên, còn có em, em cũng quan sát tình hình cổ
phiếu của Khương Gia, có cơ hội liền mua.”
Lam Hân cảm động nhìn hai chị em nhà họ.
Đời này của Lam Hân, mang nợ nhiều nhất
chính là hai chị em họ
“Cần Hi, cảm ơn em!” Lam Hân cảm động nhìn Cần Hi.
“Chị đó! Chúng ta không phải người một nhà
sao? Cần gì phải nói cảm ơn, cứ như người xa
Sự đau đớn, khốn khổ của năm đó vẫn luôn in hằn lạ vậy! Đi thôi, em đưa chị về khách sạn.”
Cần Hi tự nguyện làm người bảo vệ cho Lam
Hân, cũng đã được 7 năm rồi.
Cần Nghiên cũng nói: “Vậy tớ đưa Nhiên Nhiên về khách sạn trước, ngay mai bay sớm, Lam
Lam cậu không cần ra tiễn đâu.”
“Được rồi! Vất vả rồi.” Lam Hân ngồi xuống hôn
lên trán con trai, trong lòng vẫn không an tâm.
” Con chào mẹ!” Lam Tử Nhiên không nỡ rời, nhưng nếu mẹ không đi làm, thì cũng không an
tâm.
Cùng Cần Hi rời đi.
Công ty cung cấp cho Lam Hân một chỗ ở đơn, chính là tiểu khu ngay đằng sau tổng công ty. Sự đau đớn, khốn khổ của năm đó vẫn luôn in hẳn Cần Hi đưa Lam Hân đến dưới lầu, thấy phòng của Lam Hân sáng đền rồi, anh mới yên tâm
rời đỉ.
Lam Hân phải ở đây một tháng, ở đây cũng có
phân công ty của Lạc Thị.
Anh ấy cũng công tác ở đây một tháng.
Anh quay đầu nhìn lên cửa sổ tầng năm, nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp ở cửa sổ, môi anh hơi
khẽ cười, rồi xoay người rời đi.
Lam Hân ở tầng thứ năm của khu ở.
Chỗ ở không lớn, một mình cô ở, đến ở cũng