⬅ Trước Tiếp ➡
mẹ .”Lam Tử Nhiên cười nhìn Cần Nghiên
Cần Nghiên không thích cậu gọi là mẹ nuôi, đơn giản là cậu muốn cô vui vẻ, nên đã gọi là
mami.
“Ôi! Cái miệng nhỏ này của bảo bối Nhiên thật là ngọt.”Cần Nghiên cười tủm tỉm, sau khi uống một ít rượu, gương mặt cô liền chuyển đỏ,
nhan sắc này càng nhìn càng thấy quyến rũ.
Cô vui vẻ đứng bên cạnh Lam Tử Nhiên hôn cậu một cái, trên khuôn mặt trắng non ấy in một vết hôn môi đỏ hồng.
Lam Tử Nhiên cũng không mấy để ý, nhìn mẹ Tổ tông của tôi ơi, thật sự rất khó để mà hầu hạ
của mình cười .
Ca khúc trình diễn hôm nay, là cậu viết cho mẹ
mình.
Mẹ cùng bà nội nuôi nắng ba anh em, đã vắt vả
rồi!
Lam Hân hiền từ xoa đầu cậu.
Nhìn Cần Nghiên hỏi: “Cần Nghiên,các câu khi
nào định quay về thành phố Phàn.”
Sự đau đớn, khốn khổ của năm đó vẫn luôn in hằn Cần Hi nhìn Lam Hân, cười nói: “Lam Lam,
ngày mai về rồi, ngày mai có một vai diễn người con, đạo diễn chỉ định muốn Nhiên Nhiên đóng, ngày mai em phải đưa Nhiên Nhiên quay về để còn thử quay, trước khi Nhiên Nhiên đi
học, nhất định sẽ quay xong.”
Lam Hân đau lòng nhìn con trai,” Nhiên Nhiên, đừng làm mệt quá, về nhà nhớ nghe lời bài nội,
một tháng sau mẹ sẽ quay về .”
Lam Nhiên mở to mắt nhìn mẹ, giọng nói êm tai: “Mẹ yên tâm công tác, ba anh em chúng
con sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”
Lam Hân yên tâm gật gật đầu.
Lông mày Cần Nghiêm hơi nhíu lên, giống như là mình không được coi trọng như Lam Hân, bất mãn nhìn Lam Hân nói :” Lam Lam, cậu
không phải lo, không phải vẫn còn tớ hay sao .
Sự đau đớn, khốn khổ của năm đó vẫn luôn in hằn Tớ cũng là mẹ của Tử Tuấn, Kỳ Kỳ, Nhiên
Nhiên, tớ sẽ chăm sóc mấy đứa thật tốt, cậu không phải lo, yên tâm làm việc, mấy năm gần đây tình hình của Khương Gia không tốt, đã sắp phá sản rồi, tớ mấy năm nay cũng mua cổ
phiếu của Khương Gia, giúp cậu một tay.”
⬅ Trước Tiếp ➡