⬅ Trước Tiếp ➡
coi như là rộng, cô liền mở rèm cửa ra.
Cô ngồi dựa vào cửa sổ nhìn ánh sáng rạng ngời, từ đây ngồi trên sofa là có thể nhìn thấy Sự đau đớn, khốn khổ của năm đó vẫn luôn in hằn khung cảnh của Giang Thị, ánh sáng chiếu rọi vào căn phòng của cô, ánh sáng ấy làm sáng
cả căn phòng.
Cô đứng trước cửa sổ, khoanh hai tay lại, 7 năm không quay lại, giờ đây nhìn thấy được
cảnh vật quên thuộc.
Cô liền không nhịn được liền nhớ về việc xảy ra đêm đó, trong chốc lát không thể nào hình dung ra được sự đau đớn đêm hôm đó, cô nhìn lên
cơ thể mình.
Cái đêm của bảy năm về trước, cơn ác mộng đó vĩnh viễn không thể biến mát, từng cảnh
từng cảnh rõ ràng hiện lên trong đầu cô.
Người ta thường nói rằng thời gian có thể chữa
lành vết thương.
Nhưng đã bảy năm trôi qua rồi, nỗi đau đêm đó
Sự đau đớn, khốn khổ của năm đó vẫn luôn in hằn vẫn luôn tồn tại trong tâm trí cô mới như in đến
tận bây giờ.
Mỗi lần đau đớn, cô mới phát hiện, nỗi đau tổn thương đêm đó khiến cô không chịu nổi, sớm
đã ăn sâu vào xương tủy của cô.
Nhưng đồng thời cô cũng ôm niềm hi vọng, có
thể tìm lại được bố mẹ ruột của mình.
Cô cũng đã làm mẹ rồi, mới biết được con cái trong lòng cha mẹ quan trọng như nào, cha mẹ
cô, có phải cũng đang tìm kiếm cô hay không?
Cơn tức giận này cũng thật lớn. Lam Hân đứng ở bên cửa sổ một lúc lâu, đến
mức mà chân mỏi rồi.
Cô mới xoay người hướng đi tới hành lý.
Cô mở hành lý ra, đêm quần áo cắt trong tủ.
Lam Hân thích nhất là váy liền.
Mà toàn bộ đều là do cô thiết kế.
Toàn bộ đều là thiết kế theo phong cách của cô.
Cô cầm quần áo cắt vào trong tủ, đem đồ dùng
⬅ Trước Tiếp ➡