Quãng thời gian đó, nhìn thấy nụ cười đơn thuần của cô bé, như vậy thật là hạnh phúc
biết bao.
Nhưng cứ nghĩ đến cái đêm mưa to bão lũ đó, trong lòng anh rất hối hận, tự trách sao mình không chết quách đi cho rồi.
Tổ tông của tôi ơi, thật sự rất khó để mà hầu hạ Anh lại uông thêm một ly rượu nữa, một hơi liền uống sạch, nhưng cái sự phiền lòng đó vẫn
đau đáu không nguôi.
Anh thở một hơi thật sâu, thân thể cao to đột
nhiên đứng dậy, đi ra ngoài cửa.
Bóng dáng cao to kia, bao phủ nó là bi thương.
Mộc Tử Hành xem TV một lúc, rồi mới bắt đầu ăn cơm, khuyên Lục Hạo Thành uống ít rượu thôi.
Miếng thịt gà còn chưa kịp cho vào miệng, nhìn thấy bóng dáng Lục Hạo Thành rời đi. Anh liền mắt nhắm mắt mở, tổ tông của tôi ơi, anh thật khó hầu hạ .
Anh ăn nhanh miếng thịt gà, ít nhất cũng có thể
làm cho anh no bụng.
Tổ tông của tôi ơi, thật sự rất khó để mà hầu hạ Lấy chìa khóa xe ở trên bàn, liền đi theo Lục
Hạo thành ra ngoài.
Tại một nhà hàng ở thành phố Giang.
Trong một phòng ăn truyền tới những âm thanh
chạm ly.
“Cạn ly!” Cần Nghiên vui vẻ hô to.
Mọi người ai nấy đều cầm ly rượu uống một
hơi cạn sạch.
Cuộc thi của Lam Tử Nhiên kết thúc, ba người
họ liền đưa Lam Tử Nhiên đến đây ăn mừng.
Cần Nghiên cười tủm tỉm nhìn vẻ mặt soái khí của Lam Tử Nhiên, ánh mắt sủng nịnh, ngữ khí
ôn nhu kích động nói:” Chúc mừng bảo bối
Tổ tông của tôi ơi, thật sự rất khó để mà hầu hạ Nhiên của chúng ta đã dành được vị trí thứ
nhất trong cuộc thi dương cầm .”
” Cảm ơn mami ! Nhiên Nhiên có được ngày hôm nay, đều là nhờ vào công lao của