Chương 4
ráp không ngừng xoa nắn bầu ngực, kích thích Ôn Như Thủy run rẩy không ngừng.
"Không được.." Ôn Như Thủy vừa quay đầu, đúng lúc Cố Vạn Quyển đang nằm trên giường nhìn qua.
Trong mắt Cố Vạn Quyển dường như phun ra lửa, trừng mắt nhìn thằng con bất hiếu và con điếm kia, phổi như vỡ tan, ho sùng sục.
Cố Liệt Dũng kéo áo Ôn Như Thủy lên nhưng lại che mất tầm nhìn của Cố Vạn Quyển.
"Được rồi, bây giờ thoải mái hơn." Cố Liệt Dũng cởi hai bầu ngực trắng như đào kia khỏi áo ngực, xoa nắn vài vòng, sau đó bóp chặt, tạo thành khe rãnh sâụ "Không được..
Không được.." Ôn Như Thủy cố kéo tay Cố Liệt Dũng ra, nhưng sức Cố Liệt Dũng quá mạnh, cô không thể kéo được.
"Đừng xoa tay tôi, nếu cô thật sự mất liêm sỉ muốn xoa thứ gì đó thì tôi không ngại cho cô xoa thằng nhỏ của tôi đâụ" Cố Liệt Dũng nói xong, một tay cởi thắt lưng.
Vật lớn chưa được thỏa mãn dục vọng vẫn đang ngẩng đầu, hi vọng lát nữa có thể tiến vào nơi ấm áp tùy ý rong ruổi.
Thấy Ôn Như Thủy, thứ kia càng kích động mà phun ra hai giọt trong suốt, càng dài hơn.
"Tốt nhất cô ngoan ngoãn chút, nếu không khoản nợ của nhà cô.." Cố Liệt Dũng kéo dài..
Khoản nợ nhà cô..
Động tác giãy dụa của Ôn Như Thủy yếu đi.
Quả thật cô không muốn trả nợ cho gia đình, nhưng trong nhà lại lấy mẹ ra uy hiếp cô.
"Bây giờ dùng ngực cô massage thằng nhỏ của tôi đi." Cố Liệt Dũng ra lệnh.
Ôn Như Thủy nhìn thứ to kia, rùng mình "Tôi..
Tôi không làm.." Cố Liệt Dũng thở dài, đứng dậy "Bỏ đi, tôi tự làm." Ôn Như Thủy còn tưởng Cố Liệt Dũng muốn bỏ qua việc mình không giúp dương vật đang cương cứng kia, vừa định thở phào đã bị bóng đen che khuất.
Một hơi thở nam tính bao phủ cô.
Cố Liệt Dũng cắm dương vật vào trong ngực cô, hai tay cầm hai bên ngực, dùng sức đâm vào trong, càng ra vào không ngừng.
"Đaụ." Ôn Như Thủy yếu ớt nũng nịu nói.
Bộ ngực trắng nõn bị ma sát vài cái nhanh chóng ửng đỏ, chỉ chạm nhẹ đã đau gần chết.
Ôn Như Thủy hít vài cái, ngửa đầu, muốn nuốt nước mắt vào trong.
"Đúng là yếu đuối vậy chứ." Cố Liệt Dũng thấy Ôn Như Thủy khóc thút thít, trong lòng cũng hơi không đành lòng, lớn tiếng nói "Vậy dùng miệng Dùng miệng là được chứ gì?" Ôn Như Thủy gật đầu, nghẹn ngào nói "Vâng..
Được ạ.." Cố Liệt Dũng rút dương vật mình ra khỏi rãnh ngực, cầm dương vật nhắm thẳng miệng nhỏ của Ôn Như Thủy.
Cái miệng nhỏ nhắn của Ôn Như Thủy như thoa son, mềm mại, màu đỏ mờ mờ.
Nghĩ đến chút nữa dương vật lớn mình sẽ được cái miệng nhỏ này ngậm lấy, dương vật Cố Liệt Dũng càng thêm hưng phấn, từng chút từng chút lại gần miệng Ôn Như Thủy.
Ôn Như Thủy há miệng, muốn nuốt dương vật thô cứng kia vào, nhưng mà dương vật này quá lớn.
Trước tiên cô dùng nước miếng làm ướt quy đầu rồi từ từ nuốt vào.
"A..
Đừng để răng cứa vào " Cố Liệt Dũng bị làm đau, kéo mạnh ngực Ôn Như Thủy.
"Xin lỗi, a " Ôn Như Thủy ngậm dương vật, không thể nói rõ.
Lúc nói chuyện, cái đầu lưỡi linh hoạt của Ôn Như Thủy liếm qua lại dương vật, liếm đến mức lòng Cố Liệt Dũng nhộn ngạo, không kịp chờ Ôn Như Thủy mở miệng đã thúc mạnh vào trong cổ họng Ôn Như Thủy.
Ôn Như Thủy không ngồi vững, lập tức ngã về sau, ngồi lên đùi Cố Vạn Quyển cách tấm chăn.
Cố