Chương 5
Vạn Quyển tức đến mức a a.
Cố Liệt Dũng cũng không quan tâm, đến cạnh giường, cưỡi lên mặt Ôn Như Thủy, mạnh mẽ đâm vào cái miệng nhỏ nhắn kia.
A a a, ba cậụ.
Còn ở phía dưới..
Gãy xương ông ấy mất..Ôn Như Thủy cảm nhận được xương đùi phía dưới chăn.
Mặc dù cách một cái chăn dày, nhưng mà cái chân gầy như da bọc xương kia vẫn đâm tới Ôn Như Thủy.
"Không cần để ý ông ta, người cũng sắp chết rồi." Cố Liệt Dũng không thèm quan tâm ba mình có chết không.
Chết thì càng tốt, nhưng mà trúng gió cũng được, ít nhất Cố Vạn Quyển không thể khoa tay múa chân với người của anh.
"Nhưng mà a.." Ôn Như Thủy đang định nói gì đó, khe thịt tê dại đã bị Cố Liệt Dũng đâm mạnh vào.
"Bớt nói nhảm đi, hay là cô thích ông già này, muốn ông ta chơi cô ư?" Ôn Như Thủy thấy hình như Cố Liệt Dũng thật sự định ôm cô lên người Cố Vạn Quyển, vội vàng xua tay, thành thật phối hợp với Cố Liệt Dũng.
Cố Liệt Dũng bảo cô há miệng thì cô há miệng, bảo cô nuốt thì cô nuốt.
"Bây giờ mới ngoan." Cố Liệt Dũng thấy Ôn Như Thủy không còn quan tâm ông già kia, tâm trạng mới tốt lên một chút, lúc đâm vào cũng quan tâm đến cảm nhận của Ôn Như Thủy.
Một lúc lâu, một đống tinh trùng phun vào cổ họng Ôn Như Thủy.
"Khụ khụ khụ..
Ôn Như Thủy bị tinh trùng làm sặc, ho khan liệt, muốn đứng dậy nhổ thứ gì đó trong miệng ra.
"Nuốt xuống hết đi." Cố Liệt Dũng đặt Ôn Như Thủy lên giường "Tôi nhìn cô đấy, đừng có phun ra." "Nhưng..
Nhưng mà.." Hương vị trong miệng lạ quá, thật sự Ôn Như Thủy nuốt không trôi.
"Hay là muốn ăn tinh dịch của chồng cô hơn?" Cố Liệt Dũng nói xong xốc chăn Cố Vạn Quyển lên.
Ôn Như Thủy lập tức nuốt tinh trùng trong miệng xuống, ôm cánh tay Cố Liệt Dũng lại không cho anh xốc chăn.
"Vậy mới ngoan." Cố Liệt Dũng sờ tóc Ôn Như Thủy "Bây giờ cô về được rồi." Ôn Như Thủy nhìn quần áo trên mặt Cố Vạn Quyển.
Mặc dù cô không muốn mặc áo quần kia, nhưng mà cô không thể mặc nội y về phòng được.
"Ánh mắt lưu luyến này của cô sẽ làm tôi nghĩ rằng cô muốn cho ông ta nhìn ngực mình đấy." Cố Liệt Dũng nhìn bộ ngực đã bị chà đạp đỏ lên kia "Nhưng mà nếu ông già thấy tôi chơi cô, sợ là tức chết mất." "Quần áo.." Ôn Như Thủy ám chỉ.
Cố Liệt Dũng giả vờ không nghe thấy.
Ôn Như Thủy hết cách, đành mở cửa, nhìn xem hành lang có người không, sau đó nhanh chóng chạy về phòng mình.
Sau khi mặc quần áo vào, Ôn Như Thủy mới thở phào, yếu ớt quỳ trên đất.
Đây là cuộc sống đáng sợ gì thế..
Sau này cô phải ở đây bị con riêng chơi đùa sao?
Sau khi bị chơi đùa, người Ôn Như Thủy dinh dính.
Một lúc lâu nữa mới ăn tối, cô có thể tắm rửa, còn có thể ngủ một giấc.
Ôn Như Thủy xả nước, đưa tay thử nhiệt độ, ngồi bên cạnh tắm, đưa tay ra sau cởi áo ngực.
Cạch một tiếng, dây áo bắn ra, thỏ trắng đầy đặn trước ngực bắn ra, rung lên mấy lần, nhảy lên không ngừng.
Ôn Như Thủy vội cầm hai bầu ngực.
Từ nhỏ ngực cô đã lớn, vẫn sống dưới ánh mắt kì lạ của người khác, hôm nay ngực cô còn chà dương vật..
Nếu ngực mình nhỏ đi chút thì tốt quá.
Ôn Như Thủy nhẹ nhàng đẩy hai bầu ngực sang hai bên lộ ra ngực bị chà xát đến đỏ bừng.
Dường