⬅ Trước Tiếp ➡

tay của Ôn Như Thủy lên chỗ đó, dùng dương vật thô to cọ xát lên khe thít của Ôn Như Thủy.
"Ứm .." Ôn Như Thủy không khống chế được phát ra một âm thanh kỳ lạ.
Cố Vạn Quyển nghe thấy âm thanh phía sau, nghĩ đến cô vợ nhỏ và con trai của mình đang làm gì, toàn thân run lên, xe lăn phát ra âm thanh lạch cạch.
"Mẹ nhỏ có thấy sướng không?" Cố Liệt Dũng thấy Ôn Như Thủy rõ ràng đã nhạy cảm đến như vậy nhưng vẫn phải cố chịu đựng, cái thứ dưới đáy quần đâm chọc bừa bãi.
Ôn Như Thủy vốn đã nhạy cảm, lại mới cao trào một lần, nên sau khi cọ xát côn thịt mấy cái, phía dưới của Ôn Như Thủy liền chảy nước, làm cho dương vật ướt đẫm.
Có nước bôi trơn, tốc độ cắm rút ra vào của dương vật nhanh hơn rất nhiều, âm thanh dinh dính càng ngày càng vang.
Có mấy lần, dương vật gần như chui vào bên trong chú bướm non mềm kia của Ôn Như Thủy.
"Cái lồn này của cô khít thật." Cố Liệt Dũng cảm nhận được sức cản truyền đến từ bên trong bèn dùng một ngón tay mở rộng lỗ dâm của Ôn Như Thủy.
"Bệnh nhân ở đâu?" Một tiếng hỏi mơ hồ vang lên.
Bác sĩ gia đình tới rồi.
Cố Liệt Dũng quay đầu lại nhìn, động tác cũng dừng lại.
Ôn Như Thủy thừa dịp Cố Liệt Dũng phân tâm, dùng sức đẩy anh ra, nắm chặt quần áo bỏ chạy.
Ôn Như Thủy chạy ra sau, khóa mình lại trong phòng, sợ hãi ngồi xổm xuống trong góc.
Bây giờ cô nên làm gì đây..
"Bà chủ, ông chủ đang khám bệnh, cần người đi cùng." Quản gia tới gõ cửa.
"Tôi..
Cơ thể tôi không thoải mái.." Trong giọng nói của Ôn Như Thủy còn hơi run rẩy, phía dưới còn co rút một chút "Lát nữa rồi tôi đi có được không.." "Hi vọng trong vòng năm phút nữa bà chủ có thể đến trước giường ông chủ." Quản gia thong thả nói một lát, im lặng rời đi.
Năm phút sau, cuối cùng Ôn Như Thủy cũng ổn định hơn thở, run rẩy chống tường đi về phía phòng Cố Vạn Quyển.
Hai đùi của cô vẫn hơi run rẩy, khi đi, hai cánh hoa ma sát không ngừng, căng tràn khiến Ôn Như Thủy đi chậm như rùa.
"Chịu tới rồi sao?" Cố Liệt Dũng thấy Ôn Như Thủy xuất hiện trước cửa, tỏ vẻ tươi cười.
Ôn Như Thủy không thể hiểu nổi, rõ ràng Cố Vạn Quyển đang nằm trên giường chữa bệnh, còn không biết có cứu được không, trong đầu Cố Liệt Dũng còn nghĩ đến chuyện này ư?
Hơn nữa lúc trước chút nữa họ đã làm trong phòng khách..
ở sau lưng Cố Vạn Quyển..
Chắc chắn Cố Vạn Quyển nghe được tiếng và vẻ mặt kia.
Ôn Như Thuỷ lo lắng đi qua đi lại, trong đầu đột nhiên hiện lên ý nghĩ xấu xa Nếu Cố Vạn Quyển chết thì tốt.
Nếu như Cố Vạn Quyển không sao, chắc chắn sẽ tìm cô tính sổ.
Cố Liệt Dũng là con trai ông ta, hẳn sẽ không sao, nhưng mình chỉ là đồ chơi để gán nợ.
"Trúng gió rồi." Bác sĩ lắc đầu, ông ta đã cố gắng hết sức, nhưng sau này Cố Vạn Quyển chỉ có thể bị liệt như thế.
Ôn Như Thủy lén thở phào.
"Mẹ nhỏ vui à?" Tay Cố Liệt Dũng luồn vào trong áo Ôn Như Thủy, đưa tay lên bóp lấy bầu ngực của cô.
"Này " Ôn Như Thủy bị dọa sợ, ôm ngực hét lên.
"Mặc dù bác sĩ và người làm đã đi rồi, nhưng nếu hét lớn như thế có thể bọn họ sẽ quay lại đó." Cố Liệt Dũng nói xong, ngón tay xoa nắn hạt anh đào, ngón tay hơi thô


⬅ Trước Tiếp ➡