Say Trong Khoái Cảm
Chương 11:
⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Tín cao trào, làm như muốn rút côn ŧᏂịŧ ra.
Tư Tuệ không quan tâm lông mao đâm vào tay, nắm lấy thân gậy, vì muốn nó ở lại mà cô dùng các kỹ thuật mà cô dùng để lấy lòng Tư Mặc vào các lão đại khác để lấy lòng Đường Tín.
Hắn rất sướиɠ.
Nhưng không biết sao hắn lại càng thích cô lúc nãy khi khẩu giao có chút tệ kia hơn.
Có lẽ vì nó phù hợp với gương mặt ngây thơ và độ tuổi của cô.
Hắn chắc rằng chỉ cần mình không nói, cô vẫn sẽ tiếp tục hút cắn xuống, vì thế đầu ngón tay thô ráp kéo cằm cô lên: “Em là người có kỹ thuật tốt nhất mà tôi từng thấy, nhưng hôm nay tôi đã bắn quá ba lần rồi, tha tôi đi tiểu yêu tinh.”
Tư Tuệ đắc ý cong môi, phun ra côn ŧᏂịŧ làm cho miệng cô đau rát.
Thật ra cô cũng không muốn “ăn”.
Chỉ là cô không phục.
Đường Tín một tay mặc lại quần, kéo Tư Tuệ lên, lặng lẽ lau đi tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn lên trên mặt cô: “Cùng tôi về nhà ăn cơm, buổi chiều chờ tôi ở nhà.”
“Được.”
Đường Tín nghỉ trưa hai tiếng, hắn thường tự mình nấu ăn chỉ nấu mì ăn cho có lệ.
Nhưng hắn thấy Tư Tuệ có chút gầy, vì thế quyết định hy sinh giấc ngủ trưa của mình để nấu bữa cơm.
Nhà hắn thuê không lớn, có một phòng, một sảnh, một phòng vệ sinh và một nhà bếp.
“Tôi nấu cơm, em tắm rửa đi.” Đường Tín đẩy mạnh cô vào phòng ngủ, tìm bộ đồ ngủ của mình: “Tối sẽ mua chút quần áo cho em, giờ mặc tạm cái này đi.”
Tư Tuệ chớp chớp mắt: “Nếu chú muốn tôi chờ chú ở nhà, vậy tôi có thể mỗi ngày khỏa thân nằm trên giường chờ chú tới thao.”
Đường Tín: “...”
Mẹ nó.
Biết rõ cô đối xử với tất cả mọi người đều như thế, nhưng hắn vẫn quyến luyến hai cái miệng nhỏ mềm ướt chặt chẽ của cô.
Hắn không muốn đi làm.
May mà rất nhanh hắn đã tỉnh táo trở lại, quăng quần áo lên mặt cô: “Tắm rửa.”
Chở Đường Tín rời khỏi phòng ngủ, Tư Tuệ nhún nhún vai, ma sát giữa chân.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ mà buổi sáng Đường Tín bắn có lẽ còn chưa chảy ra hết.
Nói không chừng còn có tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Thịnh Vũ.
Tư Mặc hẳn là không có, lúc tắm trong khách sạn cô đã tẩy sạch từ trong ra ngoài.
Sau khi bị Tư Mặc dạy dỗ, tiểu huyệt của cô đã quen ngậm tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Vì mệnh lệnh của Đường Tín, cô cầm lấy quần áo tỏa ra mùi thơm của xà phòng, cởϊ áσ gió rồi khỏa thân đi vào nhà tắm.
Cô tắm rửa rất nhanh, sợ chậm chút nữa sẽ đυ.ng vào người mình.
Nhưng cô sấy tóc lại rất chậm, cô ngồi trên giường Đường Tín ngửi hơi thở của hắn.
Chờ đến khi tạp âm ầm ầm ở phòng bếp biến mất, cô mới bước ra phòng ngủ, ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn.
Đợi đến khi Đường Tín bưng tô canh ra đến chỉ thấy Tư Tuệ mặc áo tay ngắn của hắn.
Ngực cô không lớn, nhưng núʍ ѵú phấn nộn đỉnh lên vải dệt mỏng manh, ước gì để hắn thấy, để hắn liếʍ, để hắn cắn.
Phía dưới cũng không mặc gì.
Tiểu huyệt của cô không có lông mao, không biết đã cạo hay là do trời sinh.
Người cô trắng như tuyết, hơi ửng màu hồng nhạt.
Rõ ràng không có mặc qυầи ɭóŧ của hắn.
“Buổi chiều tôi còn phải lái xe, đừng trêu chọc tôi.” Đường Tín đặt tô canh xuống, gõ gõ xuống bàn ăn: “Ăn cơm.”
Tư Tuệ liếc mắt nhìn một cái.
Canh mướp thơm, gà luộc, thịt băm xào.
Chắc chắn là vì có cô nên mới làm thêm đồ ăn.
Vốn dĩ dạ dày cô đã nhỏ, mới nãy còn nuốt tϊиɧ ɖϊ©h͙ của hắn nên bây giờ không muốn ăn uống.
“Tôi không muốn ăn.”
Đường Tín gắp đũa lát thịt tương nhét vào miệng cô: “Không ăn làm chết em.”
Phía dưới của Tư Tuệ rất ngứa— cô luôn cảm thấy là do loại thuốc mà Tư Mặc cho cô uống, cô chắc rằng mình chịu không đến hai ngày sẽ phải trở về xin thuốc giải.
Cô nuốt thịt băm xào vào miệng, đầu lưỡi sắc tình liếʍ nước sốt, dưới cái nhìn thâm trầm chăm chú của hắn, cô đưa lưng về phía hắn quỳ gối lên ghế, mông dẩu lên, tay phải bẻ mông thịt ra: “Chú, làm chết tôi đi…”
⬅ Trước Tiếp ➡