Không gian ghế lái có hạn, khi Tư Tuệ nói chuyện, cằm cô để lên đùi hắn, nhìn rất giống đang làm nũng.
Một lúc sau, hắn vỗ vỗ mặt cô: “Ngày hôm qua thật sự muốn làm chết em, tôi theo dõi em biếи ŧɦái như vậy, em không sợ sao?”
Ánh mắt của Tư Tuệ trần trụi nhìn thẳng côn ŧᏂịŧ lớn của hắn, liếʍ liếʍ khóe miệng, cực kỳ thành thật: “Thích.”
“Đói à?”
Đường Tín phát hiện tuổi trẻ thật tuyệt.
Tư Tuệ hạ mình, nhìn trông rất ngây thơ.
Không giống như một người nghiện làm, đồ dâʍ đãиɠ lúc nào hang động cũng da^ʍ đến chảy nước.
Tư Tuệ giả vờ túm quần hắn, tay nhỏ bị lòng bàn tay thô ráp của hắn đè lại, nghe giọng trầm thấp của hắn: “Không phải cái này.”
“Tôi không đói bụng.” Tư Tuệ mềm oặt dựa lên người hắn, khuôn mặt nhỏ gối lên giữa hai chân hắn: “Chú, nếu chú không muốn làm trên xe, vậy tôi ngủ một lúc.”
“Được.”
Đường Tín đóng cửa cách ly lại, dùng áo khoác quân đội dự phòng bên trong xe khoác che cô lại.
Tư Tuệ nhắm mắt lại, tối hôm qua cô không ngủ được mấy tiếng, sau đó còn bị Đường Tín túm đến hẻm nhỏ mạnh mẽ thao nên lúc này cô thật sự rất mệt muốn nghỉ ngơi.
Xe buýt chạy chầm chậm.
Hôm nay Đường Tín không nổi điên, tốc độ xe chạy rất bình thường.
Quá trình đung đưa khiến cô rất thoải mái, mặt áp lên đùi hắn, ngủ cực kỳ bình yên.
Giữa lúc cô mơ mơ màng màng, cô cảm thấy có hơi lạnh vì thế theo bản năng cọ về chỗ ấm áp.
Chỗ ấm áp đó lại trốn tránh cô.
Cô mơ màng, không biết nên đuổi theo thế nào, nức nở một tiếng, bỗng “bụp” một tiếng, chỗ ấm áp đó hóa thành cây gậy thô cứng, đánh vào má phải của cô.
Tư Tuệ thức dậy.
Đập vào mắt cô chính là côn ŧᏂịŧ đã đánh lên mặt làm cô thức của Đường Tín.
Lúc làʍ t̠ìиɦ cô vẫn luôn bị cắm, chỉ lo sướиɠ không có cơ hội nhìn rõ.
Đương nhiên côn ŧᏂịŧ này không đẹp như của Thịnh Vũ.
Ở tuổi này của hắn là nó đã trải qua đời sống tìиɧ ɖu͙© nhiều rồi, thứ này nhìn không khác gì của Tư Mặc, nhưng so với Tư Mặc thì nó có thể làm cho cô sướиɠ.
Cô vén áo khoác quân đội lên, lộ dùng côn ŧᏂịŧ cương cứng đánh thức cô, vẻ mặt còn rất đứng đắn lái xe buýt.
Mặc lại áo khoác, Tư Tuệ thích ứng ánh sáng mờ, cô lấy cái khăn ướt từ trong túi mà Thịnh Vũ đã đưa cho ra, một tay nắm lấy côn ŧᏂịŧ thô cứng của hắn, cùng lúc đó lau sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ dọc theo hoa văn tinh tế: lau sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ của hắn và dâʍ ŧᏂủy̠ của cô.
Buổi sáng Đường Tín bắn xong liền mặc quần lại, sau đó lái xe công cộng, cơ bản không có thời gian rửa.
Hắn lái xe như này chắc hẳn rất khó đi WC.
Không biết có đi không.
Tư Tuệ nhíu nhíu mày, cô không mong hắn tiểu vào miệng mình!
Những lão đại bịt mắt ức hϊếp cô cũng chưa từng tiểu vào trong.
Hành động của Đường Tín vừa thô lỗ vừa cuồng bạo, cô cảm thấy nếu mình không nhắc nhở có thể hắn sẽ làm.
Vì thế cô mơ hồ nói: “Chú, chú có thể không tiểu vào miệng tôi không?”
“Mẹ nó!” Đường Tín chửi thành tiếng.
Một buổi sáng Tư Tuệ ngủ cực kỳ ngon, môi mềm non mịn thường thường hôn côn ŧᏂịŧ của hắn.
Khiến cho hắn cứng cả đường đi.
Ban ngày xe 404 có rất nhiều khách, hắn chịu đựng không làm cô.
Bây giờ nghỉ trưa, hắn lái đến trạm xe, không còn khách nữa mới dùng một tay giải thoát côn ŧᏂịŧ, muốn thử cái miệng nhỏ phía trên của cô.
“Được.”
Nghe hắn hứa hẹn, cô ném khăn ướt ra, há mồm ngậm lấy cây gậy đang lấy sức chờ phát động, khăn ướt lau khiến cho thân gậy hơi lạnh, cô nhắm mắt lại, thậm chí còn nghĩ rằng đang liếʍ thạch trái cây. Cô không dựa theo bất kỳ kỹ thuật nào, tùy tiện liếʍ láp vài phút.
Côn ŧᏂịŧ trong khoang miệng cô trướng lớn thêm một vòng, Đường Tín thở nhẹ một tiếng, đột nhiên cắm đến chỗ sâu trong miệng cô.
“Khụ khụ—”
Đột nhiên bị đút sâu vào trong cổ họng khiến cho khuôn mặt nhỏ của cô đỏ lên, thở không nổi.
Đường Tín bị đùa đến nổi lửa: “Nhìn em chơi rành như vậy, sao lại khẩu giao kém thế?”
Khi nói chuyện hắn dừng xe buýt lại, tay phải nắm lấy phía dưới áo khoác, nắm hàm dưới của cô, lại cảnh cáo: “Đừng có cắn, biết chưa?”
“Ưm ưm ưm!”
Tư Tuệ bị côn ŧᏂịŧ lấp đầy, chỉ có thể phát ra vài tiếng vô nghĩa.
Đường Tín xem như cô đồng ý, đẩy hông, ở trong miệng nhỏ của cô ra vào, mỗi lần hắn đều đâm thật sâu nhưng cũng không thể đi vào cả cây. Cũng may là cô đã thích ứng sự thao làm cuồng loạn của hắn, đầu lưỡi vòng liếʍ lấy gân xanh trên côn ŧᏂịŧ của hắn, cố gắng khiến hắn sung sướиɠ.
Vợ hắn luôn không chứa được cả côn ŧᏂịŧ của hắn, mỗi lần đau đều nhịn giả vờ cao trào.
Khẩu giao cũng không muốn.
Du͙© vọиɠ của Đường Tín bị nghẹn cả buổi sáng, phát tiết tất cả trong miệng cô.
Tí tách—
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ đậm đặc mà Tư Tuệ nuốt không hết từ khóe miệng rơi xuống bắn lên sàn nhà.