Say Trong Khoái Cảm
Chương 12:
⬅ Trước Tiếp ➡
"Không ai thao sẽ chết à?"
Đường Tín tốt bụng nấu cơm cho Tư Tuệ, lại thấy cô không ăn mà phát tình nên có chút tức giận.
Tư Tuệ ngẩng đầu lên nhìn, nước mắt như sắp trào ra, cái mông vểnh lên, ngón tay thon dài tái nhợt cắm vào trong miệng huyệt non mềm, ướŧ áŧ ngay trước mặt hắn, "Sẽ chết...chú, tôi sẽ chết thật đấy..."
Mới đầu Đường Tín sợ bé con này không quen nên không thao Tư Tuệ được lâu, nhưng không ngờ cô lại dâʍ đãиɠ như vậy.
Đặt đũa xuống, Đường Tín khom người, vượt qua mặt bàn, dùng bàn tay sần sùi của mình bóp lấy cặp mông mềm mại, trắng bóc của cô, lưu lại từng vệt đỏ, âm thanh phát ra khàn đặc, "Rút ra."
Tư Tuệ ngoan ngoãn rút ngón tay ướt đẫm ra, sau đó nhỏ giọng nói, "Chú không thích tôi tự làm sao?"
"Ừ".
Vào hôm tân hôn, Đường Tín không biết vợ mình giả bộ đến cao trào, cho rằng do cô ta đau, do cơ thể cô ta quá yểu điệu, muốn hắn cảm thấy mình gợi cảm. Cho đến một đêm khi hắn đi tiểu, gặp vợ đứng trước gương trong nhà vệ sinh tự thủ da^ʍ, hắn cũng không đi đến mà chỉ quay lại tiếp tục ngủ.
Nghe qua âm thanh vợ mình chân chính lên cao trào, sau này khi làʍ t̠ìиɦ, hắn đều biết cô ta chỉ giả bộ. Lâu ngày, cùng vợ ân ái liền biến thành cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, mỗi một lần làm đều khó chịu tự thủ da^ʍ một lần.
Trong phút chốc, hắn nhìn hình ảnh Tư Tuệ mà nhớ đến vợ mình.
Hắn có chút thô bạo, khép hai ngón tay lại trực tiếp đâm vào trong miệng huyệt căng chặt đang run rẩy, "Em muốn thao như vậy sao? Nếu không tôi thao em?"
Tư Tuệ như thể thật sự yêu Đường Tín một cách điên cuồng! Điều này làm cho cô chỉ cần quỳ xuống là dâʍ ŧᏂủy̠ có thể bắn ra, khơi gợi du͙© vọиɠ.
Đường Tín mù quáng, rõ ràng tiểu huyệt đang mυ"ŧ chặt, hai ngón tay ra vào một cách khó khăn nhưng hắn lại nhét thêm ngón áp út vào. ba ngón tay thô bạo điên cuồng cắm rút vào trong.
"A! Chú, chú...thật là lợi hại! Chú, chú..."
Tư Tuệ thoải mái hưởng thụ, ý thức cũng dần mơ hồ, môi đỏ mọng theo bản năng mấp máy, giọng nói ngọt nịu không ngừng kêu chú.
Thật giống như cô yêu say đắm Đường Tín, Đường Tín lại hết sức thanh tỉnh, một tay bị dính dâʍ ŧᏂủy̠, hắn rút ngón tay ra, lòng bàn tay ác ý vỗ mông cô một cái: "Sảng khoái rồi thì ăn cơm đi!"
Tư Tuệ nửa ngồi nửa quỳ trên ghế, nửa người xụi lơ dựa ra sau, cao trào chậm rãi rút đi.
Cô nghe ra Đường Tín đang tức giận, không muốn mất đi thuốc giải hình người này nên nói, "Được."
Đường Tín lười rửa tay, tùy ý lau chùi ba ngón tay rồi nhanh chóng ăn cơm.
Tư Tuệ chậm rãi ngồi yên một lần nữa, cố ý đem ngực dựa lên mặt bàn_____đây là lần đầu tiên cô cảm thấy tiếc nuối vì mình không có bộ ngực lớn lắc lư, như vậy hiệu quả dùng nhan sắc quá nhỏ.
Nhưng cô vẫn không bỏ cuộc, đồng thời dạng chân ra.
Đường Tín nếu khom người, sẽ nhìn thấy tất cả của cô.
Tư Tuệ không biết, cô gợϊ ȶìиᏂ lại không cân dẫn được Đường Tín mà lại thỏa mãn được cặp mắt ở ngoài cửa sổ kia.
"Biết rửa bát không?" Đường Tín ăn xong hỏi.
Tư Tuệ ngẩn người, "Biết một chút."
"Nhớ rửa sạch đấy." Hắn nói một lời nhưng theo hai nghĩa, "Tôi phải ra ngoài, buổi tối sẽ làm chết em."
Tư Tuệ cười lấy lòng, "Tôi nghe lời chú mà."
Chờ đến khi Đường Tín ra ngoài, Tư Tuệ mềm nhũn ngồi ở ghế sô pha, nhớ lại ngón tay của Đường Tín, sắc mặt dần đỏ ửng.
"Cốc cốc cốc _____".
Có thần: Đường Tín mà trở lại kiểm tra mình đã rửa bát chưa sao?
Cô luống cuống một giây, ngón tay từ miệng huyệt lấy ra chất lỏng khả nghi mà bị chơi đến tiết ra, cô khẽ lau tay vào vạt áo, chân không đi ra mở cửa: "Chú, chú về sao?"
Nhưng đập vào mí mắt lại không phải là Đường Tín đoan chính, ấn tượng đầu tiên của cô đối với người này chính là mặt vừa nhỏ vừa trắng, không giống như vẻ tuổi trẻ trong sáng của Thịnh Vũ.
Nói năng nhỏ nhẹ nhưng có chút tùy tiện, nhất là sau khi thấy cô, trong mắt liền tràn đầy du͙© vọиɠ.
⬅ Trước Tiếp ➡