⬅ Trước Tiếp ➡
Cảm xúc thô ráp từ lòng bàn tay của Đường Tín làm Tư Tuệ vô cùng thỏa mãn, phía dưới của cô sắp bị thứ đồ thô dài của hắn làm chết, vậy mà lại có sức chủ động cong eo đẩy hai nhũ thịt vào trong tay hắn.
Đường Tín vừa chơi vυ", vừa nâng mông cô hung hăng cắm rút.
Vì côn ŧᏂịŧ của hắn khá lớn nên lúc thao vợ không khiến hắn thật sự thỏa mãn.
Lần đầu tiên hắn gặp được huyệt da^ʍ có thể chứa cả côn ŧᏂịŧ của mình như thế, hắn mặc kệ tất cả mà mãnh liệt cắm rút, mị thịt cắn rất chặt, tuy rằng sẽ đau sẽ sưng nhưng sẽ không chảy máu, có thể để cho hắn chơi một tiếng.
Vợ hắn lúc nào cũng giả vờ cao trào, nhưng Đường Tín liếc mắt một cái là có thể biết được Tư Tuệ thật sự sung sướиɠ, phỏng chừng cô còn hy vọng côn ŧᏂịŧ hắn càng thô càng dài hơn.
Bây giờ hắn sẽ không mắng cô dâʍ đãиɠ, phải thừa dịp hẻm nhỏ vắng vẻ tập trung mạnh mẽ thao làm, phát tiết du͙© vọиɠ.
“A, chú, nhẹ một chút… chú, sắp bị thao hư rồi… chú...tϊиɧ ɖϊ©h͙ của chú thật là nóng…”
Tư Tuệ không ngừng rêи ɾỉ, đến khi hắn bắn vào trong lần thứ hai thì cô lại phối hợp cong mông thật cao, phía sau ngồi lên cánh tay của hắn, cả người bị đè trên vách tường điên cuồng thao, không nghĩ tới sẽ nhìn mặt Đường Tín—
Có lẽ thứ thuốc mà Tư Mặc cho cô đã khiến cô có thể động dục ở bất kỳ nơi nào, hoặc có lẽ cô bị giọng nói và côn ŧᏂịŧ của Đường Tín chinh phục mất rồi.
“Đến giờ tôi lái xe buýt rồi.”
Bắn xong lần thứ hai, Đường Tín tùy tiện dùng tay mọi ra một ít tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Tuy rằng Tư Tuệ nói cô không thể mang thai nhưng mà hắn không tin lắm.
Tuy rằng không mang bao rất sướиɠ, nhưng mà hắn không muốn chịu trách nhiệm với cô.
“Chú, tôi có thể lên xe với chú không? Tôi không có chỗ để đi.” Cô xoay người, cố ý lộ ra cặp ngực bị hắn chơi đến đỏ bừng, đương nhiên cũng có phần là bị Thịnh Vũ gây ra.
Cuối cùng cô cũng nghiêm túc nhìn mặt chú tài xế này.
Mày rậm mắt to, trông giống chính trực,
Cũng được.
Chỉ cần không xấu là được.
Đường Tín rút điếu thuốc đang ngậm trong miệng ra, giũ bớt tàn thuốc rồi đưa cho cô.
Tư Tuệ lắc đầu: “Chú à, bây giờ tôi không hút thuốc lá.”
Thấy cô từ chối rồi còn ám chỉ hắn, nếu hắn thích cô có thể học.
“Thích bị tôi thao đến vậy?” Đường Tín nhéo cằm cô, đánh giá khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Vừa mới bị hắn thao xong, gương mặt cô đỏ bừng, ánh mắt chứa sự ngây thơ, vừa dâʍ đãиɠ vừa quyến rũ.
Nhưng lại nhìn được sự non mềm.
Vừa rồi cầu xin hắn như vậy, rất đặc biệt.
Hắn là đàn ông, dùng côn ŧᏂịŧ chinh phục cô gái nhỏ xinh đẹp cũng sẽ nghĩ đến làm lần thứ hai, lần thứ ba.
–mặc dù hắn hiểu rõ, nếu hắn nhặt Tư Tuệ sẽ có phiền phức đến cuộc sống của mình.
“Tên gì?” Ngón tay véo mạnh cằm cô, hắn vừa ngậm thuốc lá vừa hỏi.
Tay nhỏ lấy bật lửa từ trong túi của người đàn ông ra, Tư Tuệ bật lửa cho hắn: “Tư Tuệ.”
Không cần lừa người.
Cũng không có gì để lừa.
Người đàn ông trước mắt này nhìn không đáng tin, không thể giúp cô thoát khỏi Tư Mặc.
Cô chỉ muốn sung sướиɠ hai ngày.
Đường Tín kề sát vào bật lửa, chờ thuốc ngấm lửa, hút sâu một hơi, sau đó kề sát mặt cô, từ từ phun ra vòng khói:
“Đường Tín. Muốn lái xe buýt riêng cùng tôi không?”
Sương khói khiến người ta cảm thấy sặc.
Tư Tuệ dời mắt.
Cô ngẩn người, rồi mới phản ứng lại.
Đường Tín không chỉ nói đưa cô lên phương tiện giao thông công cộng là xe buýt riêng.
Mà hắn còn mắng cô là xe buýt, nhưng mấy ngày nay cô muốn ở cùng hắn thì phải là thứ đồ riêng dành cho hắn.
Tư Tuệ cúi đầu, nhìn người dưới đang căng phồng thành ngọn núi của hắn.
Chắc hẳn rất nhanh thôi Tư Mặc sẽ tìm được cô, tra tấn cô, nhưng trước đó hẳn là Đường Tín có thể thỏa mãn cơn nghiện của cô nhỉ?
Cô nói: “Chú à, tôi muốn.”
Đường Tín mặc áo khoác cho cô xong sau đó đưa cô lên xe bus.
Chờ Đường Tín ngồi xuống thắt dây an toàn xong, Tư Tuệ mở cửa cách ly, ngồi quỳ trước mặt hắn: “Chú, tôi muốn ở bên cạnh chú, nếu chú mệt, tôi có thể liếʍ cho chú.”
Đường Tín liếc cô: “Muốn tôi lái xe gặp tai nạn à?”
Tư Tuệ lẩm bẩm: “Xe này hình như đâu có khách gì. Hôm qua chú phát hiện tôi và em trai làʍ t̠ìиɦ không phải còn cố ý phanh gấp xe à?”
⬅ Trước Tiếp ➡