cao to, tay cầm dùi cui điện và gậy thép khống chế lập tức lao tới.
Lúc này, Hạ Lễ Lễ vẫn đang túm chặt lấy tay người phụ nữ “Đứa bé này là con của cô sao?” Cặp kính râm trên mặt người phụ nữ che đi ánh nhìn hoảng hốt trong mắt cô ta.
Nhìn thấy hai bảo vệ đã đi tới gần, cô ta liền giả vờ nổi giận “Cô đang nghi ngờ tôi là kẻ buôn người sao?” “Chồng tôi là giám đốc điều hành của một công ty niêm yết trên sàn, tài sản cả tỷ.
Tôi cần gì phải đi buôn người?” Người phụ nữ liếc từ đầu đến chân Hạ Lễ Lễ, khẽ cười lạnh “Ngược lại là cô đấy.
Đeo đồng hồ điện tử mười mấy tệ, mang giày vải rách nát, vậy mà cũng dám nằm viện ở bệnh viện Hoa Kim?
Có khi cô là loại lừa đảo chuyên giả làm bệnh nhân để kiếm chác từ người giàu có?” “Cô nói bậy ” Nghe thấy người phụ nữ bịa đặt trắng trợn, tay Hạ Lễ Lễ càng siết chặt cánh tay cô ta.
Sức cô rất khỏe, là luyện được qua những công việc làm thêm vất vả hồi nghỉ hè cấp ba.
Người phụ nữ đau quá, vừa định lấy chiếc túi xách hàng hiệu đập vào người Hạ Lễ Lễ thì một giọng nam trầm ấm, rõ ràng cất lên.
“Chỉ bằng vài lời vu vơ mà vu oan cho một cô gái như vậy sao?
Chính cô ấy vì cứu tôi mới bị thương và phải nằm viện.” Khương Duẫn xuất hiện ở cửa lớn sảnh bệnh viện, cậu mặc áo phông trắng đơn giản và quần ieans, trông vừa sạch sẽ vừa sáng sủa, trên tay còn xách hộp cơm mua cho Hạ Lễ Lễ.
Ánh mắt cậu có chút giận dữ, cằm khẽ nâng lên, dù tuổi còn trẻ nhưng khí chất sắc bén, ánh mắt hẹp dài như mắt phượng thoáng nheo lại cũng đủ khiến người ta sợ không dám lại gần.
“Tiền viện phí là tôi thanh toán cho cô ấy, thì sao?” Khương Duẫn sải bước tới cạnh Hạ Lễ Lễ, thân hình cao lớn như một pho tượng, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Người phụ nữ thấy bạn của Hạ Lễ Lễ xuất hiện thì lòng bàn tay đang ôm đứa bé liền đổ mồ hôi lạnh.
Nhưng miệng cô ta vẫn cứng “Hừ, bạn gái cậu lại dám vu khống tôi là kẻ buôn người ” “Bảo vệ, hai người mau đến xử lý con bé điên này Nó bị thần kinh, cứ túm lấy tôi không chịu buông ” Hai bảo vệ đảo mắt nhìn giữa Hạ Lễ Lễ và người phụ nữ bế trẻ.
Người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, toàn thân đồ hiệu, đúng chuẩn quý bà mà họ vẫn hay thấy ở bệnh viện này.
Trong khi đó, Hạ Lễ Lễ mặc đồ bệnh nhân, dưới chân là đôi giày vải đã bạc màu, tay cầm chiếc điện thoại giá rẻ.
Hai người bảo vệ vô thức nghi ngờ Hạ Lễ Lễ, nhưng để chắc chắn, một người vẫn lịch sự hỏi người phụ nữ “Thưa cô, xin hỏi cô đã đăng ký khám với bác sĩ nhi khoa nào?
Vào khung giờ nào?” “Gì cơ?
Mấy người thật sự tin lời con nhỏ kia à?” Người phụ nữ đẩy lại kính râm, giọng ngạo mạn “Bác sĩ Nhi khoa Lưu Oanh, khung giờ 10 giờ sáng nay.” Cô ta đưa ra điện thoại, trên màn hình hiện rõ lịch hẹn khám “Đây là đơn đặt lịch của tôi.” Rồi cô ta còn vuốt màn hình để chứng minh mình không chỉnh sửa ảnh.
Thái độ của cô ta rất dứt khoát “Nếu các anh không tin, tôi gọi cho bác sĩ Lưu, bảo cô ấy xuống xác nhận luôn.” Cô ta gọi điện, bác sĩ Lưu Oanh từ khoa Nhi liền xuống, nói với bảo vệ “Vị này là cô Vương, sáng nay tôi trực tiếp tiếp nhận khám