⬅ Trước Tiếp ➡

cho cô ấy.
Cả bệnh viện có ghi lại từ camera, cũng có người làm chứng.” Bác sĩ Lưu khoảng hơn ba mươi, tóc ngắn gọn gàng, giọng nghiêm nghị “Tôi biết công việc của các anh rất khó khăn, nhưng làm sao có thể sơ suất đến vậy, chỉ vì lời nói của người ngoài mà làm phiền khách quý của bệnh viện?” Đúng lúc ấy, một bảo vệ khác cũng trở lại.
Anh vừa liên lạc với bộ phận giám sát camera “Người phụ nữ này lúc vào bệnh viện là bế em bé đi cùng, hiện tại cũng chưa có ai báo mất con tại quầy lễ tân.” Nghe đến đây, đầu Hạ Lễ Lễ như bị đánh cho choáng váng.
Lẽ nào lần này những gì cô thấy thực sự chỉ là ảo giác?
Nhưng cô nhớ rất rõ cảnh tượng mà mình đã “thấy” – người phụ nữ này tráo đổi trẻ sơ sinh.
Nghĩa là đứa bé mà cô ta bế vào bệnh viện và đứa bé hiện tại không phải cùng một đứa Lúc này, bảo vệ và bác sĩ Lưu đã bắt đầu xin lỗi người phụ nữ “Cô Vương, thành thật xin lỗi cô ” Thấy họ sắp để người phụ nữ đó rời đi, Hạ Lễ Lễ hốt hoảng, lại túm lấy cô ta, hét lên với bảo vệ “Cô ta không chỉ đơn thuần bắt cóc trẻ con, mà là tráo đổi con người ta ” Trẻ sơ sinh mới một tháng tuổi còn nhăn nhúm, ngũ quan chưa rõ ràng.
Phải từ bốn đến năm tháng tuổi, khuôn mặt mới dần rõ nét.
Người phụ nữ này chắc chắn đã lợi dụng điểm đó để lẫn lộn tráo đổi Hét lên câu đó xong, sắc mặt người phụ nữ bỗng khựng lại, nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ ngạo mạn “Cô còn định làm loạn đến bao giờ nữa?
Gặp phải cô hôm nay đúng là xui xẻo hết sức ” “Camera và bác sĩ đều chứng minh tôi bế cháu gái đi khám bệnh bình thường.
Cô còn muốn gì nữa?” Cô ta có vẻ sắp mất kiểm soát “Tránh ra Đừng làm cháu tôi tỉnh giấc ” “Bảo vệ Mau tới đây Con nhỏ này bị điên Tôi còn phải đưa cháu về nhà uống thuốc ” “Con trai tôi là giám đốc công ty dược Lâm Thị, nếu cháu tôi xảy ra chuyện, các anh gánh nổi không?” Lâm Thị là đối tác và nhà cung cấp thuốc của bệnh viện Hoa Kim.
Bảo vệ nghĩ đến việc gần đây ông chủ lớn của bệnh viện – Tổng giám đốc Đường – thường xuyên tới thăm vợ sinh con, nếu chuyện lộn xộn này bị nhìn thấy thì không biết chừng cả công việc cũng chẳng giữ được.
Hai người bảo vệ lập tức tiến lên trước mặt Hạ Lễ Lễ, giọng nghiêm nghị “Thưa cô, nếu cô còn tiếp tục gây rối vô lý, chúng tôi sẽ xem xét truy cứu trách nhiệm pháp lý, yêu cầu cô bồi thường tổn thất danh tiếng cho bệnh viện.” “Tôi...” Hạ Lễ Lễ hoảng đến suýt khóc, nhưng cuối cùng vẫn đành buông tay ra.
Cô không có bằng chứng, trong mắt người khác, kẻ làm loạn chính là cô.
Sảnh tầng một bệnh viện giờ đã có rất nhiều người vây lại xem, thậm chí còn có mấy bệnh nhân đang truyền nước cũng xách chai truyền đứng xem náo nhiệt.
Khương Duẫn không rõ vì sao Hạ Lễ Lễ lại đối đầu với người phụ nữ này, nhưng nếu Ếch Nhỏ đã làm vậy, nhất định là có lý do của cô.
Anh cau mày, cố tìm kiếm điều gì đó từ người phụ nữ.
Anh để ý thấy em bé trong vòng tay cô ta, dù vừa rồi ồn ào đến thế mà bé không khóc tiếng nào, chỉ lặng lẽ buồn ngủ.
“Coi như cô may mắn, hôm nay tôi bận, không rảnh tính sổ với cô ” Cô Vương hừ lạnh, ôm đứa bé giẫm giày cao gót rời khỏi sảnh


⬅ Trước Tiếp ➡