Lễ lại chưa quen thuộc địa hình, nên cô quyết định ngồi nghỉ tại khu chờ tầng một, ngẩn người nhìn dòng người ra vào bệnh viện.
Với thị lực siêu nét hiện giờ, cô có thể nhìn rõ từng chi tiết trên gương mặt mọi người, thậm chí cả những nốt ruồi nhỏ xíu trên mặt cũng không lọt qua nổi mắt cô.
Ánh mắt Hạ Lễ Lễ thoáng qua vẻ mơ hồ.
Giờ thì việc làm thêm cũng mất, tìm việc chính thức lại khó.
Đợi chân hồi phục rồi, cô nên làm gì đây?
Có thị lực tốt thế này, chẳng lẽ lại đi làm nghề liên quan?
Chẳng lẽ thật sự phải đi làm lính bắn tỉa đặc nhiệm?
Trong lúc Hạ Lễ Lễ đang để suy nghĩ bay xa, một người phụ nữ trung niên ăn mặc như phu nhân nhà giàu đeo mũ chống nắng, toàn thân đồ hiệu, lọt vào tầm mắt cô.
Người phụ nữ ôm một em bé trong tay.
Bé con không khóc cũng không quấy, đôi mắt chớp chớp, như sắp buồn ngủ.
Ánh mắt Hạ Lễ Lễ và bé con giao nhaụ Chỉ một giây sau, tầm nhìn siêu nét của cô bắt đầu mờ đi, méo mó.
Lại nữa rồi Hạ Lễ Lễ lại xuất hiện ảo giác.
Cô “thấy” người phụ nữ ăn mặc sang trọng này bế đứa bé rời khỏi bệnh viện, sau đó thay bộ đồ nhân viên vệ sinh trong một nhà vệ sinh công cộng.
Đứa bé cũng bị giấu trong thùng rác mà cô ta đẩy đi, rồi bị đưa lên một chiếc xe thu gom rác thải.
Cảnh tiếp theo là hình ảnh bé con xuất hiện trong một căn nhà nông thôn cũ nát, khóc thét đến khàn cả giọng.
Người phụ nữ trông nom bé mang vẻ mặt độc ác, tàn nhẫn, thô bạo nhét thìa cháo nóng vào miệng bé.
Cháo nóng đến mức khiến môi bé đỏ ửng lên vì bị bỏng.
Người phụ nữ kia vừa đút vừa chửi bới “Còn tưởng mình là tiểu thư nhà giàu cơ à?
Có cái để ăn là tốt lắm rồi ” Cô ta nở nụ cười đắc ý “Từ giờ trở đi, mày là đứa con gái quê mùa.
Cháu gái tao sẽ thay mày sống cuộc đời sung sướng.” Hình ảnh như sóng trào thoái lui, tầm nhìn Hạ Lễ Lễ dần trở lại bình thường, nhưng tim cô thì đập thình thịch, cả người nổi da gà.
Người phụ nữ ăn mặc như phu nhân kia rốt cuộc là ai?
Đứa bé gái trong tay cô ta có thân phận gì?
Thấy người phụ nữ đó đang giẫm giày cao gót chuẩn bị bước nhanh ra khỏi sảnh lớn bệnh viện, Hạ Lễ Lễ sốt ruột, run rẩy đẩy xe lao về phía cô ta.
Hai lần “ảo giác” xuất hiện trước đó đều trở thành sự thật.
Lần này, Hạ Lễ Lễ tuyệt đối không thể ngồi yên chờ xem.
Người phụ nữ kia cúi đầu bước đi, không hề để ý rằng xe lăn của Hạ Lễ Lễ đang lao nhanh về phía mình.
Vì quá vội, đôi tay đẩy bánh xe của Hạ Lễ Lễ gần như tạo ra tàn ảnh, “vút” một cái đã đến trước mặt người kia.
Hạ Lễ Lễ vươn tay, túm chặt lấy cánh tay cô ta.
Người phụ nữ giật mình thét lên một tiếng.
Tiếng thét chói tai ấy khiến toàn bộ ánh mắt trong sảnh bệnh viện đều đổ dồn về phía này.
Thấy mọi người đang nhìn, người phụ nữ sững người lại, rồi lập tức hét vào mặt Hạ Lễ Lễ “Cô làm cái gì vậy hả?
Chân tàn rồi thì tay cũng không kiểm soát được à?” Cô ta lộ vẻ hoảng loạn “Không thấy tôi đang ôm em bé à?
Lỡ con bé có chuyện gì, cô gánh nổi không?” Bảo vệ ở bệnh viện tư cao cấp không phải để làm cảnh.
Vừa phát hiện ra bên phía Hạ Lễ Lễ có chuyện, hai nhân viên bảo vệ