“Muội đoán xem ông ấy đã nói gì?”
Dương đại tẩu nhớ lại “Ông ấy nói cứ lần nào thấy hắn đánh nữ nhân thì sẽ đánh hắn lần đó, dù sao đánh người cũng phải tử tội, cũng chỉ bị nhốt một ngày là được thả ra."
Ngày được thả ra, ông ấy nhìn thấy đối phương, nắm đấm cũng không nương tay chút nào.
Có người sẵn sàng giúp Dương đại tẩu như vậy, vào thời điểm đó quả thực ngoài tưởng tượng của bà.
Có lẽ bị dồn vào đường cùng, Dương đại tẩu cũng dần thoát hỏi sự yếu đuối, nhận ra mình hoàn toàn không cần phải chịu đựng mãi.
Vì thế, trước khi gã chồng cũ ra tay lần nữa, bà đã tìm một cây gậy, đập hắn đến nổi đầu chảy máụ
Bà chịu đau một lần thì bắt hắn đau hai lần, bắt đối thương phải chịu phần thiệt hơn.
Bị chửi là không tuân thủ nữ đức thì sao? Không giữ lễ nghĩa thì phải quỳ ở từ đường, phải bị mắng, nhưng cũng không phạm tội chết.
Sau khi trải qua một phen như vậy, Dương đại tẩu mới có thể tỉnh ngộ, thay đổi hẳn tính câu nệ bảo thủ trước đây.
Chức Vụ nghe xong, không khỏi nhìn đôi vợ chồng Dương đại tẩu và Lưu Phủ với một con mắt khác.
“Sau khi tái giá, câu người ta hỏi nhiều nhất là liệu ông ấy có tốt với ta không?”
Dương đại tẩu nói “Nhưng ta cần ông ấy tốt với ta làm gì?”
“Chỉ là phu thê nên chăm sóc lẫn nhau thôi, có gì mà tốt hay không tốt.”
Giống như khi mang thai, quần áo nhỏ lại, Lưu Phủ liền thức đêm tìm kim chỉ, may cho bà một bộ xiêm y vừa vặn, những việc này đều là chuyện thường ngày của vợ chồng, hoàn toàn không đáng nói.
Chức Vụ nghe xong, không thể tưởng tượng được một người thô kệch như Lưu Phủ lại có thể cầm kim thêu, may vá từng đường kim mũi chỉ dưới ánh nến.
Chỉ là thấy Dương đại tẩu rất tự hào về thân phận bộ đầu hành hiệp trượng nghĩa của trượng phu, cũng như lúc Lưu Phủ ở ngoài thường xuyên nhắc đến thê tử tốt bụng nhiệt tình thế nào, tình cảm của hai người chắc chắn rất tốt.
Dương đại tẩu nói những điều này chỉ để Chức Vụ hiểu rõ lòng mình trước khi quyết định.
Và Chức Vụ cũng như mong đợi bà, thật sự nghe xong đã được khai sáng chút ít.
Suy nghĩ mơ hồ ban đầu cũng dần sáng tỏ, dường như tìm ra được cách giải quyết thích hợp.
Sau khi rời khỏi nhà Dương đại tẩu, Chức Vụ suy nghĩ hồi lâu rồi tìm một tiên sinh viết thư thay gần đây.
Vị tiên sinh này thu phí hợp lý, viết một bức thư chỉ lấy năm đồng xụ
Ông thấy Chức Vụ sau khi nghe giá cả thì hơi lưỡng lự, bèn giảm thêm một đồng xụ
Không ngờ, mỹ nhân đứng trước quầy lại không phải do dự về giá cả.
Mà là do dự…
Đến lúc đưa cho trượng phu một phong thư hòa ly, sợ sẽ khiến y tự ti cho rằng Chức Vụ đối xử tốt với y là vì đang lợi dụng y.
Thậm chí sẽ nghĩ rằng sau khi phát hiện y vô dụng, nàng liền tuyệt tình bỏ rơi y.
Những suy nghĩ này thực sự sẽ làm y tổn thương.
Nếu Chức Vụ biết được thân phận thật của trượng phu yếu đuối nhà mình, nàng sẽ hiểu rằng lúc đó không phải là nàng có bỏ rơi y hay không.
Mà là sau khi trêu chọc Thái tử Yến Ân mà còn muốn toàn thân rút lui là điều si tâm vọng tưởng.
Buổi trưa.
Không biết La huyện lệnh nghe tin từ đâu, bát ngờ tuyên bốn Thái tử đang ở trong thôn Đào Hoa, lập tức gây ra sóng gió lớn.
Dân chúng bàn tán xôn xao, chưa kịp suy đoán gì, La huyện lệnh đã phái nha sai xuống vào trong thôn bắt đầu kiểm tra từng nhà một.
Ở một góc sân, Địa Yếm đặt thịt thỏ đã chặt xuống bên cửa sổ, máu tươi đầm đìa.
Nhưng chủ nhân lại không nhìn lấy một lần.
Y gãi đầu vẻ bực bội, sau đó nghĩ đến động tĩnh trong thôn hôm nay, liền nói với Yến Ân về chuyện La huyện lệnh đã dẫn người đến thôn kiểm tra.
Yến Ân cầm một ống tre cỡ đầu ngón tay.