Lần này Chức Vụ không phản bác gì, cố ý tránh đi chỗ khác khi thấy y tháo thắt lưng, su khi ra khỏi phòng, bị gió lạnh thổi vào mặt mới nhận ra mặt mình nóng bừng.
Trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh ướt át ban nãy...
Cơ bụng được lớp vải ướt trong suốt bao phủ, thì ra lại săn chắc như vậy.
Đầu ngón tay nàng chạm vào, dường như khiến cơ bắp y tức khắc căng lên.
Khi nàng và y sát lại gần nhau, rõ ràng có thể nhận thấy... khác hẳn với trẻ nhỏ, cũng khác với nữ nhân, cơ thể nam nhân trưởng thành khi bị kích thích cứng như đá.
Khoảnh khắc đó, cộm lên làn da non mềm của nàng có hơi đau…
Phát hiện mình không thể ngăn được những hình ảnh hoang đường trong đầu, Chức Vụ vội vứt bỏ những tạp niệm xấu hổ, nhanh chóng bước vào bếp.
Ngoài những phiền toái nhỏ này, trên làn nước tưởng chừng yên bình, các vấn đề nghiêm trọng hơn cũng dần trồi lên.
Xác chuột ở góc bếp càng làm Chức Vụ khẳng định ý đồ muốn đầu độc trượng phu của nguyên chủ đã rõ như ban ngày.
Đêm đó, Chức Vụ ngủ không yên giấc.
Trong trạng thái mơ màng, nàng dường như mơ thấy cảnh chủ nhân cơ thể này đầu độc trượng phu, trong mơ cũng vô cùng sợ hãi.
Khi tỉnh dậy, Chức Vụ càng cảm thấy tâm trí bất an.
Chỉ đến lúc này, nàng mới thấy sự hiện diện của trượng phu hơi khó giải quyết.
Đợi đến khi Lưu Phủ bắt được thích khách thật sự, Chức Vụ có thể làm rõ chuyện xảy ra vào mồng một tháng ba ở miếu Sơn Thần, giải đáp được câu đố đầu tiên.
Nhưng đến lúc đó, trượng phu trên danh nghĩa của thân thể này nên an bài thế nào?
Trước đây để duy trì thiết lập nhân vật, nàng mới gọi một tiếng "phu quân".
Nhưng sau khi chung sống, Chức Vụ nhận thấy phu quân yếu đuối đáng thương, không ai giúp đỡ.
Chưa nói đến kì lạ như nàng có thể xuyên sách, sau khi nàng rời đi, nguyên chủ có “sống lại" hay không cũng khó mà đoán trước được.
Theo tính cách lương thiện, nhẫn nhục chịu đựng, dù bị tra tấn cũng trước sau không rời của nam nhân, không biết sau khi nàng rời đi, y sẽ thê thảm đến mức nào nữa.
Chức Vụ nghĩ mãi chưa thể quyết định được.
Nàng gần như luôn ở nhà Dương đại tẩu phụ giúp trong hai ngày liên tiếp, ngoài việc dò hỏi tình hình của Lưu Phủ cũng tiện hỏi một số thủ tục ra vào huyện thành.
Dương đại tẩu đều rất rành về những thứ cần chuẩn bị khi ra vào cũng như các loại kiểm tra có thể gặp.
Sau khi giải đáp xong, Dương đại tẩu lại nói bóng nói gió thăm dò ý định của Chức Vụ.
Dương đại tẩu sợ nàng chứng nào tật nấy nên khuyên bảo mãi.
“Trượng phu muội tuy ít khi lộ diện, nhưng ta thấy y là người tốt.”
“Sau này đừng nói mấy lời hoà ly vô lý nữa.”
Dương đại tẩu sợ Chức Vụ không tin, bèn lấy bản thân làm ví dụ, kể cho nàng nghe chuyện thời trẻ của mình.
“Đừng nhìn ta bây giờ ngày ngày vui vẻ tự do thoải mái, nhưng trước đây trượng phu đầu tiên của ta thích uống rượu, mỗi lần say rượu là đánh đập người nhà…”
Khép cửa lại, đánh đập Dương đại tẩu là chuyện thường ngày ở huyện.
Chức Vụ nghe vậy hơi bất ngờ.
Dương đại tẩu lại cười thoải mái, “Sao, lạ lắm à? Vì vậy ta mới quen Lưu Phủ.”
“Lúc đó ông ấy chỉ là một tiểu bộ khoái mới đến, mới mười mấy tuổi.”
Mỗi lần Dương đại tẩu gặp Lưu Phủ, không phải mắt tím bầm thì cũng mặt sưng tấy.
Vị phụ nhân trẻ da mặt mỏng này gày nào cũng đầy vết bầm tím, ai đi qua nhìn một cái cũng cảm thấy xấu hổ, nhục nhã.
“Lúc đó ông ấy chỉ là một tiểu tử, cứ tưởng ta bị ức hiếp, gặp chuyện bất bình, một lòng muốn đòi lại công bằng cho ta.”
Có câu nói "thanh quan khó xử chuyện nhà", biết là chuyện gia đình, người ngoài không thể can thiệp, bà cũng không trông mong được ai giúp đỡ.
Sau đó, có một ngày Lưu Phủ đã đánh cho chồng trước của bà một trận, bị hắn tố lên huyện nha.