Mấy ngày nay, y đối chiếu các nguyên liệu cần thiết trong ống tre với những thứ trong quyển sách cũ nát.
Y không ngẩng đầu lên, chỉ hỏi bằng giọng lạnh nhạt “La huyện lệnh đến đây làm gì?”
Địa Yếm không hiểu, suy nghĩ một lúc, chỉ nói những từ mà y nghe thấy nhiều nhất trong thôn.
"Thái tử…”
Lời y vừa dứt, Yến Ân lập tức nhấc mắt lên.
Ánh mắt khó lường của nam nhân nhìn về phía Địa Yếm, khiến Địa Yếm không hiểu sao cả người căng thẳng.
Giống như khi săn bắn trong rừng, cảm nhận được loài thú xa lạ to lớn nguy hiểm... nhưng khi nhận ra đó là chủ nhân, y lại cảm thấy mơ hồ.
Chỉ trong chốc lát, mọi thứ dường như là ảo giác, nét mặt nam nhân vẫn bình thường.
Khi ánh mắt y lướt qua bóng người ở xa, Yến Ân điềm nhiên nói "Ta biết rồi."
Y ra lệnh cho Địa Yếm rời đi, Địa Yếm lập tức kéo con thỏ chết ra khỏi sân.
Một lát sau, khi một nha sai đến nhà Chức Vụ, chỉ thấy một nam nhân yếu ớt bước ra.
Nha sai nhíu mày, lập tức hỏi “Thê tử ngươi đâu?"
Trong tay nha sai đang giữ giấy đăng ký thường trú của hộ này, là “Trần Vụ" và "Liễu Đàn”.
Yến Ân ngẩng đầu nhìn nha sai, bình thản đáp “Thê tử ta ra ngoài chưa về."
Nha sai hỏi tuổi và hộ tịch của y theo lệ, đối chiếu với thông tin đã đăng ký đều khớp, sau đó nghiêm giọng ra lệnh cho người trong thôn mấy ngày tới không ai được rời khỏi huyện nửa bước.
Ba ngày sau, họ sẽ lọc ra danh sách nghi ngờ để điều tra.
Dù sao thôn Đào Hoa không lớn nhưng dân số lại không ít.
Họ có lẽ cần phải dùng danh sách dân số đã đăng ký để lọc một lần, sau đó mới có thể tiến hành tìm kiếm chi tiết hơn.
Hoặc có lẽ...
Sau khi đối phương rời đi, Yến Ân dần dần hình dung tình thế hiện tại trong đầụ
Hoặc có lẽ mục đích của La huyện lệnh không phải là tìm Thái tử, mà là...
Đồng tử đen thẫm của Yến Ân từ từ xoay, nhìn theo bóng dáng đám người rời đi.
Kẻ thù của Đông cung Thái tử rất nhiềụ
Nếu có người biết được tình trạng hiện tại của Thái tử, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.
Thậm chí sẵn sàng trả bất cứ giá nào để tiêu diệt Thái tử hoàn toàn.
Sau khi Chức Vụ ngồi xe lừa của Từ lão bá trở về làng, nàng cũng không thể tránh khỏi việc bị nha sai kiểm tra.
Thông tin khai báo không sai lệch quá nhiều, nha sai cũng sốt ruột muốn về nhà trước khi trời tối nên đã vội rời thôn.
Nghe dân làng bàn tán, Chức Vụ mới biết không chỉ thích khách lẩn trốn trong trấn Tiểu Thạch này mà thậm chí Thái tử cũng ở gần đây...
Nàng giật mình, mí mắt giật giật, không thể tin được nhìn về phía thôn dân đang bàn tán xôn xao.
Sao Thái tử lại xuất hiện ở đây?
Chức Vụ chỉ nhớ phần đầu thoại bản là Thái tử được cứu từ hang ổ thổ phỉ rồi hồi cung.
Nhưng từ khi đến đây, dân làng tuy không giàu có nhưng cuộc sống khá yên bình.
Theo lời của Dương đại tẩu thì ăn trộm đã là chuyện lớn trong mấy năm nay, điều đó cho thấy ở đây rất yên ổn, an ninh rất tốt.
Tưởng tượng đến việc Thái tử có thể xuất hiện trong thôn…
Ý nghĩ này khiến tim Chức Vụ đập thình thịch.
Lúc này nàng nhận ra cơ thể này sợ Thái tử một cách bất thường.
Nếu Thái tử xuất hiện trong thôn, nàng chưa kịp đào sâu suy nghĩ thì Từ lão bá vừa nhận tiền xe của nàng vừa kinh ngạc lắc đầu nói “Thái tử là người cao quý như vậy, nếu thật sự ở trong thôn thì sao có thể chịu nổi cuộc sống nghèo khổ, không đi cầu cứu quan phủ sớm chứ?”
“Chắc hẳn là ngài ấy đã thổ phỉ bắt đi rồi.”
Suy đoán của ông gần giống với tình tiết trong câu chuyện.
Chức Vụ nghe vậy, trong lòng không yên, chỉ hỏi thăm nơi nào gần đây không an toàn.
Từ lão bá là lão làng trong thôn, thường ngày ăn không ngồi rối, chỉ đánh xe lừa để kiếm thêm chút tiền.