“Làm phiền nàng.”
Ban đầu Chức Vụ còn cảm chột dạ vì tờ giấy, nhưng nghe câu này thì lại cảm thấy hơi bất lực.
Phu quân nàng tướng mạo anh tuấn, tính tình cũng dịu dàng dễ mến như một con vật ăn cỏ.
Chỉ là thói quen tự ti này mãi không thể sửa được.
Trước khi nàng mở miệng an ủi y về thói tự ti ăn sâu vào xương cốt, nàng nhìn thấy lòng bàn tay y không biết sao lại bị trầy xước.
Máu tươi rỉ ra rồi đông lại, hình ảnh máu đỏ thẫm trên làn da nhợt nhạt của trượng phu trông thật đáng sợ, như thể bị hành hạ vậy.
Ngay cả Yến Ân còn chưa nhận ra vết thương nhỏ trên tay mình, thì trong lòng bàn tay y đã xuất hiện một bàn tay mềm mại trắng nõn.
Chức Vụ cầm lấy tay y, cẩn thận bôi thuốc mỡ lên vết cắt trong lòng bàn tay.
Khi thuốc mỡ mát lạnh phủ lên vết thương gây ra cảm giác nóng rát, sau đó được ngón tay mềm mại của nàng nhẹ nhàng xoa tan.
Thiếu nữ cúi đầu, để lộ chiếc cổ trắng thon dài như một bông hoa trắng tinh khiết, mùi hương ngọt ngào của hoa thoảng ra từ áo ấm, như những sợi đường ngấm vào hơi thở của người khác.
Yến Ân rũ mắt, nhìn nàng cúi đầu cẩn thận xoa thuốc, đôi môi anh đào thốt ra những lời như bất đắc dĩ.
"Vậy nên phu quân càng phải chăm sóc cơ thể thật tốt.”
Nếu không, với thân thể yếu ớt này, e rằng ma quỷ thấy cũng phải đi đường vòng…”
Sau khi xoa xong, Chức Vụ theo bản năng nâng tay y lên miệng thổi nhẹ, rồi ngẩng đầu lên vô tình chạm mắt với đôi mắt đen thẳm của đối phương.
Tim nàng bỗng đập mạnh, như thể đã loạn nhịp trong một khoảnh khắc.
Nam nhân có dung mạo tuấn mỹ phi phàm nhưng ánh mắt dưới hàng mi dài rậm lại u ám, mang theo vẻ xâm lược của mãnh thú với con mồi yếu đuối...
Nàng trở nên lúng túng, vội vàng chuyển chủ đề khẽ nói "Phu quân thấy khá hơn chưa?"
Yến Ân nhìn những ngón tay trắng nõn như cá nhỏ trơn trượt khỏi lòng bàn tay mình, y từ từ co ngón tay lại như thể nhận ra điều gì đó.
"Tốt hơn nhiều rồi."
Thuốc mỡ thoa đều kết hợp với xoa bóp nhẹ nhàng của nàng xoa dịu cơn đau rõ rệt.
Chỉ là vết trầy xước nhỏ thế này, khi còn là chủ Đông Cung Yến Ân cũng không thèm để tâm đến.
Vậy mà nàng lại không thấy sự quan tâm không cần thiết này có gì không đúng.
Làm đáy lòng Yến Ân dâng lên cảm giác kỳ lạ.
Y không rõ…
Sau khi mất trí nhớ thì năng lực an ủi người khác của nàng có thể tới mức nào?
*
Chưa đến hai ngày.
Địa Yếm đột nhiên xuất hiện gần sân nhà của Yến Ân với vẻ mặt đầy sợ hãi và kinh hoàng.
Yến Ân nhìn thấy y từ xa, trên khuôn mặt tuấn mỹ không có chút biểu cảm bất ngờ nào.
Loài thú ăn thịt một khi đã nếm mùi máu tanh thì sẽ không bao giờ quay đầu ăn cỏ nữa.
Đây là bản năng khắc sâu trong xương cốt, sinh ra đã có của chúng.
Mắt cá chân của Địa Yếm bị đánh gãy, máu chảy đầm đìa.
Nhưng điều kinh khủng hơn cả là y đã đánh chết con chó đen yêu thích của cháu trai.
Trong mùa đông lạnh giá, tuyết rơi dày đặc, cửu cửu y thậm chí còn cho phép chó vào nhà ngủ, nhưng lại không cho phép y rời khỏi chuồng chó phủ đầy băng tuyết nửa bước.
Có thể thấy, việc giết chết một con thú có địa vị cao hơn mình đối với Địa Yếm là một chuyện khủng khiếp đến mức nào.
Nhận ra mình có làm cách nào đi nữa thì cũng không thể làm con chó đen bị mũi tên gỗ đâm thủng sọ sống lại, thân xác cường tráng của Địa Yếm bắt đầu run rẩy.
Y ôm đầu dường như đang nghĩ đến cảnh tượng cửu cửu giơ gậy gỗ đập vào đầu mình đến khi chảy máu, y quỳ rạp dưới đất kéo lê xác chết nát bét như muốn hồi sinh cho chó đã chết.